Đến quán, nhớ mang theo tiền mặt vì quán thường đông đúc, bạn sẽ không có thời gian để đợi đến lượt tính tiền thừa. Chỉ với 12 nghìn đồng mỗi bát chè trôi nóng hổi, bạn sẽ được thưởng thức hương vị đậm đà và ấm áp.
Gánh chè trôi nhân thịt đã có mặt trên con phố Đê Tô Hoàng suốt 3 thập kỷ, chưa đầy 2 tiếng đã bán hết hàng chục thùng
– Hôm nay chè mặn thế!
– Đúng rồi, hôm nay con dâu tôi vô tình ngâm muối 2 lần.
– Không quen với hương vị mới! Mọi khi chè ngon lắm.
– Cô Vân ơi, thêm bát trôi thập cẩm mang về cho tôi nhé!

Vào lúc 3 giờ chiều của một ngày cuối năm, dưới mái hiên của một căn nhà không có số, hàng chục người đứng rủ nhau quanh gánh chè trôi nóng chỉ với vài chiếc ghế con. Người dân ở ngõ Đê Tô Hoàng đã quen với hình ảnh này, với những cuộc trò chuyện rôm rả, không có ai ngại ai, và với việc phải chờ đợi chật vật để có thể thưởng thức một chén chè trôi, dù chỉ là một viên trôi cũng không còn.
Buổi chiều, một phụ nữ da ngăm đen đang bận rộn với gánh hàng của mình, từ ngõ Đỗ Thận đến vỉa hè quen thuộc. Khách hàng tự nhiên lấy ghế và tự chọn chỗ ngồi, miễn là không cản trở người khác.


Đến đúng giờ ăn trưa nhưng vẫn thấy gánh chè vắng vẻ. Tôi đã phải ra phố Bạch Mai và quay lại sau nửa tiếng. Đến lúc đó, chỗ để xe cũng khó tìm kiếm. Gánh chè trôi đã thu hút một lượng lớn khách hàng, từ người già đến trẻ em. Trong cái lạnh của Hà Nội, không gì tuyệt vời bằng việc thưởng thức những món ăn phản ánh đặc trưng văn hóa và thời tiết của đất Hà thành, một cảm giác mộc mạc nhưng đầy ấm áp.
Chủ quán là cô Vân, 52 tuổi, luôn bận rộn với công việc. Khi được hỏi về số năm kinh doanh, cô trở nên lắng nghe. Điều này là vì kinh doanh chè trôi không chỉ là một nghề mà còn là một phần của cuộc sống của cô Vân, đã trải qua nhiều năm dài.


“Tôi bắt đầu kinh doanh chè trôi sau khi kết hôn. Đây là một nghề gia truyền trong gia đình tôi. Tôi đã học hỏi và rèn luyện để trở thành một người bán chè trôi thành thạo. Không biết bao nhiêu người Hà Nội đã thưởng thức chè trôi của nhà tôi, và tôi cũng không nhớ từ khi nào tôi bắt đầu kinh doanh. Đó đã là một thời gian rất dài”.
– Cho thêm bát chè trôi thập cẩm mang về nữa cô Vân ơi, khách đang đợi kìa!
Trong cái lạnh 16 độ, cô Vân bận rộn phục vụ khách hàng, mặc dù đã kể rất nhiều câu chuyện để giữ họ ở lại. Mỗi ngày, cô và 5 chị em phụ giúp nhau để bán chè, nhưng vẫn cảm thấy mệt mỏi với công việc này.


Cười toe toét, cô Vân nói: “Mỗi ngày khi bán chè đều đem lại nhiều khó khăn. Nếu không giữ tinh thần tỉnh táo, có thể sẽ làm sai và gây khó khăn cho khách hàng. Dù bận rộn, nhưng tôi không bao giờ mắng khách, chỉ khi nào quá nóng bức thì mới mắng mỏ.'}
Nghe câu chuyện của cô Vân, nhóm trẻ cạnh bàn cười lớn. Dường như mọi người đến đây đều cảm thấy như ở nhà, vì họ thường xách túi tới và không ngần ngại khi đến. Cô Vân phải làm việc chăm chỉ hàng ngày, không biết bao nhiêu bát chè đã bán ra.
Gánh chè của cô Vân mở cửa từ khoảng 3 giờ đến 3 giờ rưỡi, nhưng thường chỉ còn chưa đầy 2 tiếng sau đó không còn chén nào để bán. Điều đặc biệt nhất ở chè trôi của ngõ Tô Hoàng chính là nhân bánh. Thay vì nhân truyền thống là đỗ xanh hoặc đỗ vừng, cô Vân đã tạo ra nhân thịt mặn, thỏa mãn người ăn với hương vị đậm đà.


Cô cho biết, ý tưởng về nhân thịt đã xuất phát từ hơn 10 năm trước khi khách hàng gợi ý. Cô đã thử nghiệm với thịt lợn băm trộn với nấm hương, hạt tiêu và thấy nó thơm ngon. Chén chè trôi nóng ở đây thực sự là một trải nghiệm khó quên, với hương vị ngọt ngào, viên bánh nhỏ xinh, và hòa quyện cùng cốt dừa và vụn vừng đen, đủ để xua tan cái lạnh buổi chiều đông và làm cho lòng ấm áp.'}
“Tôi bắt đầu bán chè với giá 2.000 đồng cho 3 viên bánh. Mang gánh từ nhà đi khắp mạn Phố Huế, nhiều người dân đã quen với việc mang ghế ra ngồi chờ tôi đi ngang qua. Nếu tôi muộn hơn 3 giờ mới xuất hiện, khách hàng thường trách móc tôi vì họ đã đợi quà chiều từ cô Vân. Cả khu chợ quanh mạn Phố Huế đều biết về tôi, và thậm chí các cụ lớn tuổi cũng nhớ đến tôi.”
“Sau mấy năm bán rong, tôi mới quyết định đến đây và mở quán. Khách hàng tự nhiên ghé qua, và dần dần chúng tôi trở nên quen thuộc với nhau. Dù không quảng cáo gì, nhưng mỗi ngày tôi vẫn nấu sẵn nhiều nồi chè, và đôi khi cũng không đủ phục vụ hết khách hàng. Nhưng giờ tôi cảm thấy mệt mỏi với công việc này.”



Ngoài chè trôi tàu với 3 loại nhân khác nhau, cô Vân còn bán chè sắn, chè bà cốt, hoặc xôi vò, đáp ứng mọi yêu cầu của khách hàng. Chè sắn có trân châu nhân dừa, và lớp trân châu của cô Vân mịn như trứng cá, thơm ngon đặc trưng.
Ở đây có một quy tắc mà khách hàng quen cô Vân hay nhắc nhau, đó là phải chuẩn bị tiền lẻ trước nếu muốn được phục vụ nhanh chóng. Với giá 12.000 đồng/bát, nếu mang tiền lớn sẽ gây khó khăn cho cô chủ quán.

Sau gần một giờ ngồi “ăn vạ”, tôi gửi tiền và xin phép ra về. Cô chủ quán vẫn bận rộn với khách hàng, và chồng cô phục vụ thêm mấy xô bánh. Khi lên xe, tôi nghe cô Vân than thở về việc sắn ngâm muối quá nhiều, nhưng vẫn có khách khen ngon.
Theo Afamily
***
Tham khảo: Hướng dẫn du lịch trên Mytour
MytourNgày 5 tháng 1, 2018