
“Một dấu hiệu của sự chín chắn là khi bạn muốn sống tử tế vì một lý do nào đó, không phải muốn chết một cách vinh quang.”
Câu này được J.D. Salinger viết trong “Bắt trẻ đồng xanh” cách đây hơn 60 năm, và tôi tin rằng triết lý này vẫn không hề thay đổi. Là một người hâm mộ Huyền Chip và đã theo dõi cô từ ngày cô xuất bản cuốn sách đầu tiên, quan sát mọi phản ứng của cô trước sự chú ý của đám đông, đọc mọi bài viết của cô trên blog cá nhân và gần đây là trang web “học gì đó mỗi ngày” (learning365project.com); tôi ngày càng hiểu rõ hơn về cách mà sự trưởng thành có thể làm thay đổi một con người.
"-
'Tôi nhìn hai cái ba lô của mình. Tôi đã đi qua một quãng đường rất dài để có thể đưa chúng đến đây.
- Không, bạn phải đi.
- Nhưng bạn có biết bạn sẽ đi như thế nào không?
- Tôi không biết, nhưng tôi sẽ tìm hiểu.
Trong khoảnh khắc ấy, mọi thứ dường như trở nên dễ dàng hơn bao giờ hết. Tôi sẽ đi du lịch bằng xe qua châu Phi.'

Một chuyến hành trình khó tin lại trở nên thực hiện dễ dàng như trò đùa đối với Huyền, có thể chính điều này đã khiến cô trở thành tâm điểm của sự chú ý. Đương nhiên, trước những chỉ trích từ cộng đồng, Huyền Chip đã tiếp tục khẳng định mình là một người “trẻ trung, dũng cảm, và đầy nghị lực”. Cô không ngần ngại phản biện thẳng thắn với những ý kiến tiêu cực, từ chối cung cấp visa cho những kẻ tò mò chỉ vì “không thích”, và luôn sẵn lòng thể hiện quan điểm riêng qua mỗi câu hỏi.
Đằng sau những câu trả lời ấy, tôi như cảm nhận được sự tức giận và bất mãn của một cô gái trẻ khi phải đối mặt với áp lực lớn lần đầu tiên, và trên hết, là lòng kiêu hãnh không chịu khuất phục của một “chiến binh” dù cho bị đối xử đối xử với bất kỳ cách nào.
"-
' “Khi bạn trưởng thành, bạn cần phải làm những điều có ý nghĩa. Tôi muốn trở nên tốt hơn mỗi ngày”. '

Tất cả những thay đổi này có thể thấy rõ trong “Giấc mơ Mỹ - Hành trình đến Stanford”. Ngay cả cách viết của Huyền đã trở nên lưu loát và chín chắn hơn rất nhiều. Nếu “Xách ba lô lên và đi” vẫn giữ được phong cách ghi chép ngắn gọn và súc tích, chỉ ghi lại những sự kiện diễn ra, thì “Giấc mơ Mỹ - Hành trình đến Stanford” là một cuốn sách tản mạn, nghiên cứu sâu hơn về những gì xảy ra xung quanh và sự hiểu biết của cô về chính mình.
Những suy nghĩ này trong cuốn sách chắc chắn không phải là của một Huyền Chip tuổi teen dám bỏ hết để theo đuổi niềm đam mê. Chúng thuộc về một Huyền Chip trưởng thành, khiêm tốn, thông thái, và thực sự tin tưởng vào những gì mình đang làm.

Tôi vẫn nhớ trong buổi ra mắt cuốn sách “Giấc mơ Mỹ - Đường đến Stanford”, Huyền Chip đã nói rằng nếu là cô bây giờ, cô sẽ không “phản ứng dữ dội” như trước đây trước những lời buộc tội về mình. Cô sẽ sẵn lòng trả lời mọi câu hỏi của phóng viên, cung cấp chứng cứ, vì cô hiểu rằng việc làm rõ sự thật là trách nhiệm của báo chí, và cô không nên tức giận với họ.
Mọi thay đổi đều đến từ những người mà Huyền Chip gặp gỡ. Chỉ trong 2 năm ở Stanford, cái tôi kiêu căng và cứng đầu trong Huyền Chip đã biến mất. Khi bên cạnh là những người muốn đóng góp, học hỏi và nghiên cứu để giải quyết vấn đề cho cộng đồng, thì những sự căm ghét khác sẽ trở nên tầm thường và mờ nhạt.
Như Jaime, bạn hàng xóm thiên tài của Chip đã nói, “cuộc sống là về sự đóng góp, không phải là sự hưởng thụ, và những người tìm kiếm hạnh phúc cá nhân là những kẻ ích kỷ”. Huyền Chip bây giờ nghĩ rằng cô vẫn sẽ dám đối diện với nguy hiểm ở tuổi 18, nhưng giờ đây, cô hiểu rằng cô phải “tạo ra giá trị cho người khác”, và phải “viết vì người khác”.
[…] Không có lý do để viết sách, tôi vẫn tiếp tục viết. Những gì tôi làm có vẻ nhỏ bé nhưng câu chuyện của những người tôi gặp không hề nhỏ bé. Họ giúp tôi hiểu về giới hạn của bản thân, về sự ích kỷ dường như vô hại, và về trách nhiệm của tôi với thế giới. Họ biến tôi từ một cô bé ghét cuộc sống gò bó thành một cô gái có kế hoạch từng phút từng giây. Họ biến tôi từ người chỉ quan tâm đến nơi đến nơi đi cho đỡ chán chường, thành người không bận tâm mình sẽ đi đâu và ở đó trong bao lâu, miễn là xung quanh vẫn có những người thông minh hơn tôi có thể dạy tôi điều gì đó về kiến thức và cuộc sống.

"-
Theo dõi Huyền Chip qua từng cuốn sách, ta sẽ thấy như đang theo dõi sự trưởng thành của một người trẻ. Dù có không ít tác giả Việt Nam như Chip, cô vẫn là nguồn cảm hứng lớn nhất, nhắc nhở tôi về những ngày trẻ dại nhưng đầy ước mơ. Và rằng, chỉ cần không từ bỏ, thì những tháng ngày ấy sẽ dẫn đến những cơ hội mới, tốt đẹp hơn. Chết một cách vinh quang trong quá khứ, là cách để học cách sống khiêm nhường hơn trong tương lai.
Biên Cung - Mytour
