
Câu 1
Bài tập 1 (trang 35, vở bài tập Ngữ Văn 8, tập hai):
Đoạn văn ghi lại cảm nghĩ về bài thơ em đã chọn:
- Tên bài thơ:
- Tác giả:
Phương pháp giải:
Tái hiện kiến thức về thể thơ tự do để xác định tên bài thơ và tác giả.
Lời giải chi tiết:
- Tên bài thơ: Mây và sóng
- Tác giả: Ta-go
Câu 2
Bài tập 2 (trang 35, vở bài tập Ngữ Văn 8, tập hai):
Xây dựng dàn ý cho đoạn văn ghi lại cảm nghĩ về bài thơ tự do mà em đã chọn bằng cách hoàn thiện bảng sau:
Phương pháp giải:
Gợi lại kiến thức về thể thơ tự do và thể hiện cảm xúc về bài thơ đó.
Lời giải chi tiết:
* Bắt đầu đoạn văn: “Mây và sóng” là một trong những tác phẩm đặc sắc của nhà thơ Ta-go. Bài thơ này đã đem lại cho người đọc những trải nghiệm sâu sắc về tình mẫu tử đậm chất nhân văn.
* Phần chính của đoạn văn:
- Trẻ em trong bài thơ được mời đến một thế giới kỳ diệu ở 'trên mây' và 'trong sóng'. Với tính hiếu kỳ tự nhiên, em bé hỏi: 'Nhưng làm thế nào để lên đó?', 'Nhưng làm thế nào để ra ngoài đó?'. Nhưng khi nhớ đến mẹ luôn đợi chờ ở nhà, em bé kiên quyết từ chối: 'Làm sao có thể rời xa mẹ để đến đó?', 'Làm sao có thể rời xa mẹ để đi đó?'. Không có hạnh phúc nào bằng ở bên cạnh mẹ, dù thế giới bên ngoài có nhiều điều hấp dẫn. Cuối cùng, em bé sáng tạo ra những trò chơi hấp dẫn hơn cả của 'trên mây' và 'trong sóng'. Trong trò chơi đó, em là mây, là sóng tinh nghịch; còn mẹ là vầng trăng, là bờ biển dịu dàng, ôm ấp và bảo vệ con. Những câu thơ truyền tải cảm xúc và miêu tả sống động, tạo nên nhân vật trong bài thơ. Ta-go đã sử dụng lời thoại và chi tiết được kể một cách tuần tự, vừa lặp lại vừa biến hóa, kết hợp với hình ảnh biểu tượng.
* Kết thúc đoạn: Bài thơ thể hiện một câu chuyện đầy cảm động về tình mẫu tử thiêng liêng, vĩnh cửu.
Câu 3
Bài tập 3 (trang 36, vở bài tập Ngữ Văn 8, tập hai):
Dựa trên dàn ý từ bài 2, viết một đoạn văn (khoảng 10 – 12 câu) phản ánh cảm nhận về một bài thơ tự do.
Phương pháp giải:
Gợi nhớ lại kiến thức về thể thơ tự do và diễn đạt cảm xúc về bài thơ đó bằng một đoạn văn đầy đủ.
Lời giải chi tiết:
“Mây và sóng” của Ta-go là một tác phẩm đặc sắc, khiến người đọc cảm nhận sâu sắc về tình mẫu tử thiêng liêng. Trong bài thơ, em bé được mời đến thế giới kỳ diệu của 'trên mây' và 'trong sóng'. Tính hiếu kỳ tự nhiên của em bé được thể hiện qua việc hỏi: “Làm thế nào mình có thể lên đó?”, “Làm thế nào mình có thể ra khỏi đó?”. Tuy nhiên, khi nhớ đến mẹ luôn chờ đợi ở nhà, em lại từ chối quyết liệt: “Làm sao có thể rời xa mẹ để đến đó?”, “Làm sao có thể rời xa mẹ để đi đó?”. Hạnh phúc nhất vẫn là ở bên cạnh mẹ, dù có nhiều điều hấp dẫn bên ngoài. Cuối cùng, em bé sáng tạo ra những trò chơi mới mẻ hơn cả của những người “trên mây” và “trong sóng”, trong đó em là mây, là sóng tinh nghịch; còn mẹ là vầng trăng, là bờ biển dịu dàng, ôm ấp và che chở con. Bài thơ truyền đạt cảm xúc và miêu tả sống động, với lời thoại và chi tiết được kể tuần tự, vừa lặp lại vừa biến hóa, kết hợp với hình ảnh biểu tượng. Đây thực sự là một câu chuyện cảm động về tình mẫu tử thiêng liêng, bất diệt.
