
Câu 1
Yêu cầu nào sau đây không được đặt ra trong loại bài kể về một trải nghiệm cá nhân?
a. Đưa ra được bằng chứng thuyết phục để củng cố cho lý lẽ
b. Sử dụng ngôi thứ nhất để kể lại trải nghiệm
c. Sắp xếp sự việc xảy ra theo một trình tự hợp lý
d. Nêu ý nghĩa của trải nghiệm đối với bản thân
Phương pháp giải:
Nhớ lại kiến thức của bài văn kể lại một trải nghiệm
Lời giải chi tiết:
Chọn đáp án a.
Câu 2
Hãy viết một bài văn ngắn (khoảng 400 đến 450 chữ) kể lại trải nghiệm của bạn khi đã giúp đỡ ai đó hoặc được ai đó giúp đỡ khi gặp khó khăn ở ngoài đường phố.
Phương pháp giải:
Viết một đoạn văn
Lời giải chi tiết:
DÀN Ý
1. Mở bài
Tả một trải nghiệm khiến bố mẹ hạnh phúc về hành động tốt của em.
2. Phần chính
a. Bối cảnh và thời gian diễn ra sự kiện
b. Tiến triển của câu chuyện
- Hành động tốt là gì? Đã xảy ra ở đâu?
- Cảm xúc và suy nghĩ của em khi thực hiện công việc đó.
- Cụ thể hóa hành động của em trong tình huống đó.
c. Kết thúc câu chuyện
- Công việc em đã thực hiện mang lại những lợi ích gì?
- Hành động của em đã làm cho em và bố mẹ vui vẻ như thế nào?
3. Kết luận
Cảm xúc của em sau khi thực hiện việc tốt đó.
BÀI THAM KHẢO
Mỗi người đều có một kỷ niệm sâu sắc không thể nào phai nhạt. Với em, có một kỷ niệm giản dị nhưng đầy ý nghĩa, đã mang lại cho em nhiều bài học quý giá trong cuộc sống. Đó là một buổi chiều, khi em giúp một người lớn tuổi qua đường.
Trên đường về nhà từ trường, em nhìn thấy một bà cụ ngồi trên bờ vệ đường, gương mặt cụ trầm trồ và mệt mỏi. Những nếp nhăn trên khuôn mặt bà tưởng chừng như muốn kể về những cảm xúc đau đớn. Cụ đang xoa nhẹ một bên chân. Em tiến lại gần và hỏi:
- Bà ơi, bà có chuyện gì vậy ạ?
Bà cụ ngừng lại, nhìn em và nói:
- Khi đang sang đường, bà bị một chiếc xe máy va phải cháu ạ...
- Người lái xe không dừng lại để giúp bà ư?
Bà cười buồn và không đáp, sau đó tiếp tục xoa chân. Em nhanh chóng lấy lọ dầu con hổ luôn mang theo trong cặp và xoa cho bà. Bà cụ mỉm cười cảm ơn em rồi nói:
- Bố mẹ cháu thật là có phúc, cháu ngoan lắm!
Chân bà cụ nhăn nheo và vết bầm hiện rõ. Hai bà cháu dừng lại một lát, sau đó bà cụ nhẹ nhàng nói:
- Bà đã ổn rồi cháu ạ. Cháu nên về trước để bố mẹ không lo.
Em đã sắp rời đi nhưng lo sợ bà cụ sẽ gặp rắc rối, nên em nói:
- Vậy để cháu dẫn bà qua đường luôn bà nhé!
Đôi mắt của bà cụ nhòe đi, không biết có phải vì đau không? Em nghĩ thế, nên em dẫn bà đi một cách nhẹ nhàng và từ từ. Một lúc sau, hai bà cháu mới vượt qua được quãng đường ngắn nhưng đường phố rất đông xe.
Sau khi chia tay bà cụ, em vẫn suy ngẫm mãi. Những người già mà chúng ta gặp hàng ngày trên đường cũng giống như ông bà của chúng ta ở nhà. Em nghĩ rằng, chúng ta cần phải biết yêu thương và giúp đỡ các cụ nhiều hơn.
