
Sự ép buộc từ xã hội bắt nguồn từ các cử chỉ cơ thể
Chúng ta có bao giờ tự hỏi tại sao các cử chỉ và chuyển động cơ thể lại mang một ý nghĩa xã hội, ví dụ như cử chỉ hướng lên thường được liên tưởng đến tính nam tính, với sự cứng nhắc hoặc với vị trí ưu thế trong hành vi tình dục (trong nhiều thế kỷ, tư thế phụ nữ ở trên bị coi là tội lỗi trong nhiều nền văn minh).

Dương vật, hiện diện một cách ẩn dụ - tập trung mọi huyễn tưởng tập thể về sức mạnh làm sinh sôi nảy nở, bằng cách kết hợp sự cương lên của dương vật với động lực sống. Phụ nữ, dựa trên các cảm nhận về thể chất (trên/dưới – cứng/mềm, thẳng/cong, khô/ẩm ướt …) dẫn họ đến hình dung tiêu cực về bản thân giới của mình.
Do đó, định nghĩa xã hội về các bộ phận sinh dục không đơn thuần là sự ghi nhớ các đặc tính tự nhiên được cung cấp trực tiếp cho tri giác, mà là kết quả của quá trình tạo hình thông qua một loạt các lựa chọn có hướng điểm.
Trong hoạt động tình dục, khác với phụ nữ, được chuẩn bị để cảm nhận tính dục như một trải nghiệm sâu sắc và phong phú về cảm xúc, không nhất thiết phải bao gồm sự thâm nhập mà còn bao gồm sự vuốt ve, ôm ấp, trò chuyện … – thì nam giới xem tính dục như một hành vi chinh phục, thể hiện sức mạnh thể chất, hướng tới sự xâm nhập và cực khoái.

Lạc thú của nam giới, một phần là lạc thú vì quyền lực tạo nên lạc thú ở phụ nữ, có lẽ vì vậy mà “sự cực khoái giả vờ” là chứng nhận kiểu mẫu về quyền lực của nam giới – họ mong đợi sự cực khoái từ phụ nữ như một chứng cứ về sức mạnh nam nhi của họ và lạc thú được đảm bảo bởi hình thức chinh phục cực điểm này.
Vì phụ nữ được xây dựng như một thực thể tiêu cực, bị thiếu sót, nên các phẩm chất chỉ được xác định qua một phản phệ kép, luôn bị áp đặt và hạn chế. Đạo đức nữ giới thường được áp đặt chủ yếu qua sự kiểm soát liên tục, liên quan đến mọi phần của cơ thể, tự nhắc nhở qua sự gò bó của quần áo hay mái tóc.

Tiêu chuẩn vẻ đẹp tao nhã của phụ nữ như lưng thẳng, bụng thon, chân không cong, mỉm cười, nhìn xuống, chấp nhận sự ngắt lời … đều mang ý nghĩa đạo đức. Như thể nữ tính được đo lường qua nghệ thuật 'tự thu hẹp' (trong khi đàn ông chiếm nhiều không gian hơn thân thể thực của họ). Trang phục nữ cũng có mức độ 'cấm kỵ' cao hơn (giày cao gót, quần áo bó sát, túi xách, váy làm trở ngại cho việc di chuyển dễ dàng). Các thái độ giữ tư thế thân thể kết hợp sâu sắc với 'tư thái' tinh thần và sự giữ gìn thận trọng – tiếp tục tự áp đặt lên phụ nữ, ngoài ý muốn của họ.
Bạo lực biểu tượng
Sự thống trị của nam giới, quyền sở hữu toàn bộ thế giới đều được xã hội công nhận cho đàn ông … làm hình mẫu đúc lên các tri giác, tư tưởng và hành động của mọi thành viên xã hội. Thần thoại về 'nữ tính vĩnh cửu' hay nam tính, đều nhằm vĩnh viễn hóa sự thống trị của nam giới bằng cách miêu tả nó như vĩnh viễn và bất biến.

Thực tế là phụ nữ thường mong muốn có chồng lớn tuổi hơn, cao hơn … Chấp nhận người chồng thấp hơn mình là một cách hạ thấp đàn bà về mặt xã hội: người đó cảm thấy mình bị giảm giá cùng với một người đàn ông giảm giá.
Điều này không chỉ xảy ra trong quan hệ nam nữ mà còn lan rộng ra cả cấu trúc xã hội. Ví dụ, sự phân biệt này có thể thể hiện trong quan hệ quốc tế: một số quốc gia được coi là “nam tính” hơn như: Mỹ, Anh, Đức (khoa học, công nghệ, luật …) – “nữ tính”: Pháp, Ý (văn chương, triết học) …

Nam tính liên quan đến sự cao quý. “Công việc tự tạo thành khác biệt tùy thuộc vào người đàn ông hay phụ nữ thực hiện”. Định nghĩa về một chức vị, đặc biệt là chức vị quyền uy, bao gồm mọi loại năng lực và thiên tính có liên quan đến giới tính; nếu nhiều chức vị rất khó với phụ nữ, thì điều đó là vì chúng được đo theo tiêu chuẩn nam giới (được xây dựng trong sự đối lập với phụ nữ).
Để thành công, phụ nữ không chỉ cần những gì công việc đòi hỏi mà còn phải có những đặc trưng thường có của đàn ông: vóc người, giọng nói, dạn dĩ tự tin, uy thế, tính chiến đấu … những điều đàn ông đã được chuẩn bị và luyện tập ngấm ngầm từ nhỏ. Việc đạt được quyền lực, dù là quyền lực gì, cũng đặt phụ nữ vào tình thế hai lần trói buộc: Nếu xử sự như đàn ông, họ có nguy cơ mất đi những thuộc tính bắt buộc của nữ tính – nếu xử sự như phụ nữ, họ có vẻ như không có năng lực và không thích ứng với tình thế.

Hiện nay, vẫn còn sự bất công cho phụ nữ về vị trí xã hội. Phụ nữ phải đối mặt với thử thách như quấy rối tình dục, suy giảm hình ảnh về bản thân do áp lực công việc. Công việc của phụ nữ vẫn là sự nối dài của gia đình. Tại trường học, phụ nữ vẫn bị áp lực bởi sự rõ ràng hay ngầm về số phận phân chia do nguyên tắc truyền thống (lựa chọn môn học, ngành nghề …)
Những phụ nữ đạt vị trí cao thường phải trả giá bằng “thành công ít ỏi” về phương diện gia đình: Ly hôn, kết hôn muộn, độc thân, khó khăn hoặc thất bại với con cái …) – hoặc phải từ bỏ thành công lớn về nghề nghiệp (làm việc bán thời gian hoặc chỉ 4/5). Khi nói về một phụ nữ quyền lực là “có nữ tính” là cách tinh tế để cự tuyệt không cho bà ta có quyền sở hữu thuộc tính dành riêng cho đàn ông đó là “quyền lực”.
Marie O’Brien nói: “Sự thống trị của nam giới là sản phẩm của nỗ lực đàn ông để khắc phục tình trạng họ bị tước mất các phương tiện sản xuất giống loài và để khôi phục quyền tối thượng của địa vị làm cha bằng cách che giấu công việc thực sự của phụ nữ trong sinh đẻ”.
Có lẽ khi nào việc sinh đẻ được giao hoàn toàn cho các phòng thí nghiệm thì sự bất bình đẳng nam nữ hiện nay sẽ có khả năng biến mất?
