
Tác giả của cuốn sách nổi tiếng “Gone Girl” đã tham gia viết kịch bản cho bộ phim “Widows” (Những Góa Phụ Hành Động). Đây là một bộ phim với sự đậm chất nữ quyền, với nhiều cảnh quay bất ngờ và mức độ bạo lực cao. Qua bộ phim và ba tác phẩm nổi tiếng khác của Gillian Flynn: Gone Girl (Cô Gái Mất Tích), Dark Places (Bóng Ma Ký Ức), Sharp Objects (Vết Cắt Hành Xác), chúng ta có thể thấy rằng các nhân vật nữ trong các tác phẩm của cô thường được vẽ dưới hình ảnh điên rồ, xấu xa.
Ngay cả tác giả cũng đã thừa nhận: “Có những phụ nữ chỉ đang cố gắng để tồn tại. Tôi viết về những phụ nữ không có cái kết hạnh phúc. Tôi muốn dành thời gian còn lại trong sự nghiệp của mình để viết về những người phụ nữ như thế.”
Phơi bày bản chất tối tăm của phụ nữ
Flynn đã khám phá được một cảm xúc mà chưa được khai thác khi cô quyết định viết về những nhân vật nữ sắc sảo hơn. Trên trang web của mình, Flynn đã nói: “Thư viện thường trữ đầy những câu chuyện về những thế hệ nam tính, bị cuốn vào vòng xoáy của sự bạo lực. Tôi muốn viết về sự bạo lực của phụ nữ. Tôi đã làm vậy. Tôi đã viết ra một cuốn sách thực sự tối tăm. Một cuốn sách với người kể chuyện lúc nào cũng say mèm, tự làm tổn thương bản thân bằng lời nói. Và như vậy, những nhân vật khó quên đã ra đời.”
“Luôn có một nơi đặc biệt ở địa ngục dành cho phụ nữ, những người không giúp đỡ những phụ nữ khác.” - Madeleine Albright
Trong “Gone Girl”, mặt tối đó chính là Amy Elliott Dunne. Amy tỏ ra thông minh, hoàn hảo nhưng cuối cùng vẫn là người không biết yêu bản thân mình, đặc biệt là khi bị mắc lừa bởi những lời giả tạo của người mình yêu, để rồi dám ra tay giết người để thoát khỏi cái bẫy do chính mình tạo ra; thậm chí phải dùng đến hạ sách là đứa con để níu kéo người chồng…
Trong “Sharp Objects”, nữ phóng viên Camille Preaker là nhân vật chính xuyên suốt tác phẩm, một nhà báo từng mắc bệnh tâm thần. Camille phải vật lộn với việc tự tổn thương bản thân và khắc lên cơ thể mình những từ ngữ mà mỗi từ đều mang ý nghĩa. Khi tác phẩm ra mắt, Flynn nhận được nhiều chỉ trích gay gắt vì đã tạo ra những nhân vật nữ độc ác, điên rồ.
Tiểu thuyết thứ hai của Flynn, “Dark Places” tập trung vào nhân vật chính Libby Day. Libby là một người ích kỷ, lười biếng và thô lỗ.
Không ngần ngại khi làm người đọc cảm thấy không thoải mái, hoặc sợ hãi
Cô tập trung vào việc thể hiện những gì cô muốn mọi người cảm nhận, chứ không phải những gì mọi người muốn nghe. Và cô không viết về những người phụ nữ mà độc giả phần lớn muốn đọc về.
Một số nhân vật nữ trong tiểu thuyết của Flynn thực sự là biểu tượng của sự thảm hại trong xã hội. Một số khác mắc bệnh tâm thần. Có cả những nhân vật khác lại dẫn đến bạo lực. Họ được vẽ lên với mặt tối về đạo đức, bệnh hoạn, và tàn bạo. Vì vậy, người đọc thường cảm thấy như đang bị lôi cuốn vào những điểm u ám và mờ mịt. Không có hình ảnh đẹp, dễ chịu hay lời ca ngợi.
Trong một cuộc phỏng vấn với Tạp chí Chicago, Gillian đã thảo luận về sự yêu thích của cô đối với cảm giác “kinh hãi”. Cô nói: “Cảm giác kinh hãi có lẽ là một trong những cảm xúc mà tôi yêu thích nhất. Tôi không thích cảm giác sợ hãi kiểu như khi một con mèo nhảy ra khỏi tủ và làm ta giật mình, mà tôi thích cảm giác sợ hãi từ từ trỗi dậy và lan tỏa. Tôi cũng không biết tại sao nhưng nó lại làm tôi cảm thấy mãn nguyện như vậy.”
Hãy để những phụ nữ khác nhìn thấy bạn đạt được thành công
Flynn đã chia sẻ với Good Housekeeping về việc phụ nữ vượt qua những rào cản vô hình để đạt được thành công và được công nhận:
“Tôi đã tham gia nhiều cuộc họp, nơi tôi là người duy nhất mặc váy và tôi đã giải quyết vấn đề đó bằng cách tỏa sáng thật sự. Nam giới đã chiếm ưu thế trong truyền thông; và ở Hollywood hiện tại cũng vậy. Tôi nhớ lại khi tôi tham dự vì tôi là một nhà văn. Phụ nữ khi thấy những phụ nữ khác ở vị trí cao cấp, quyền lực, họ sẽ tự tin hơn vào khả năng của mình.”
Gillian Flynn đã “mở cửa” cho độc giả nhìn nhận phụ nữ theo một góc độ mới. Tất cả những nhân vật nữ trong tác phẩm của cô đều có những mặt tối đáng sợ mà họ phải đối mặt. Có thể những cuốn sách của cô không dễ đọc, nhưng điều đó có lẽ là điều làm cho chúng trở nên hấp dẫn: phụ nữ không bị giới hạn trong những hình ảnh đẹp đẽ, mà họ rất “khó nhằn”, thách thức người đọc nghĩ về định kiến đối với phụ nữ. Mặc dù đôi khi ý tưởng của Flynn gặp vấn đề, nhưng có lẽ “thương hiệu nữ quyền của Flynn” đã chứng minh rằng phụ nữ cũng có thể đầy quyết đoán như đàn ông không kém.
#DD
Mytour - Trạm Đọc
