
blogradio.vn - “Hãy yêu khi còn có thể, kỷ niệm hãy để là kỷ niệm, đừng cố chấp. Định mệnh đã được sắp đặt cho mỗi người, hãy chấp nhận, đừng níu kéo quá khứ cũng đừng hận”
Gió đột ngột đi không từ biệt mang theo đau khổ không lối thoát. Rồi mưa đến, tưởng rằng mưa sẽ ở lại lâu hơn nhưng cơn mưa rào mùa hạ lại vội vàng, mang lại cảm giác mát mẻ, tươi mới nhưng tan biến vội vã để trái tim vẫn còn đầy vết thương đang cần giọt mưa làm dịu đi một lần nữa.
“Không cần phải lớn để ở bên cạnh tôi”. Anh đã nói với tôi như thế, không phải suốt cuộc đời, nhưng ở tuổi 17,18 đẹp nhất, vô tư nhất tôi có anh. Bình yên, vô tư là cách chúng ta bên nhau, có lẽ không phải là tình yêu nhưng khi có anh, tôi luôn là chính mình, điên đảo nhất, thoải mái nhất. Tôi và anh, như cơn gió nhẹ nhàng thổi mát Thảo Nguyên. Tôi nghĩ mình là người hạnh phúc nhất, tuổi thơ đủ đầy và thanh xuân có anh. Đôi khi tôi tự hỏi liệu anh có rời xa tôi như cơn gió không, nhưng suy nghĩ ấy sớm bị xóa nhòa khi anh nói rằng sẽ mãi mãi ở bên tôi. Anh không phải là cơn bão mạnh mẽ để lại những tàn phá, anh là cơn gió nhẹ nhàng đủ để dịu mát tâm hồn ai đó khi cần. Cơn gió nhẹ không đi xa, chỉ thổi mát Thảo Nguyên thôi. Tôi cười vì những lời sến sẩm đó của anh nhưng tôi tin tuyệt đối, tôi cảm thấy không có gì thay đổi thì chúng ta cũng không thay đổi được. Khi chưa có anh, những cơn gió chỉ là cơn gió, khi có anh, mỗi cơn gió đều trở thành anh, những chiếc lá rung, mặt hồ gợn sóng, lọn tóc nhẹ nhàng bay, bông lau nhảy múa. Gió thật mát lành, đẹp đến lạ, cảm giác an toàn và êm dịu.
Yêu cơn gió bằng tất cả trái tim đầy gió, nhưng khi cơn gió qua, mọi thứ đứng im lặng. Trái tim rút cạn nguồn sống, tôi tự hỏi “Bao lâu mới mãi mãi?” và nhận ra rằng cơn gió nhẹ cũng để lại vết thương nặng nề. Anh đi qua Thảo Nguyên, để lại trái tim đầy vết thương vịnh biển.

“Xin chào, tôi là Vũ, hàng xóm mới đến, chị Thảo Nguyên”.
Tôi không cảm thấy quan tâm, chỉ nhìn qua rồi thấy khuôn mặt cười của hắn và sau đó hắn bước vào nhà mà không quay lại. Tôi không để ý.
Tôi học được cách tránh tổn thương. Thời gian là biện pháp tốt nhất nhưng tôi biết rằng khi đã là định mệnh thì sẽ không thể quên nhau. Tôi tránh né cơn gió, tránh nhìn những chiếc lá, bông lau đu đưa bên ngoài cửa sổ đã được đóng kín.
Cửa sổ mở toang, cơn gió thổi vào làm mọi thứ trong phòng như bị cuốn bay, tôi run rẩy, ngồi xuống sàn nhà, đầu kẻ vừa mở cửa sổ bên ngoài.
“Vũ ơi, Thảo Nguyên đây, trời sắp mưa rồi, hãy mang quần áo vào.”
Đó không phải là cơn gió nữa, đó là cơn bão, cơn mưa to đang kéo đến. Chân tôi run lên, môi khẽ run rẩy, có lẽ những ngày qua đã tốn hết sức khỏe của tôi, tôi muốn ngã gục xuống nhưng thấy bản thân mình được an ấm trong vòng tay của Vũ, cảm giác ấm áp khiến tôi muốn rơi nước mắt. Cơn gió đã bị giam cầm ngoài kia, trong căn phòng, tôi được bao bọc trong vòng tay của Vũ, tiếng trái tim đập mạnh khiến tôi cảm thấy như đang vỡ ra, ngoài kia là tiếng mưa rơi vỗ đất, cơn bão đã qua nhưng cảm giác buồn bã vẫn còn đọng lại, đã một năm kể từ khi Vũ rời xa tôi.
Mùa này mưa nhiều hơn, sau những ngày nắng gay gắt, cơn mưa đổ xuống làm sạch bớt đi cái oi bức của mùa hè. Vũ vừa ló đầu ra khỏi cửa sổ và đưa cho tôi cốc dừa dầm đường ngọt, tôi lấy và hỏi tại sao Vũ không gọi tôi là chị.
“Ai lại gọi người mình thích là chị chứ.”
Thẳng thắn như Vũ đôi khi khiến tôi cảm thấy một chút xấu hổ, tôi lại nhớ đến những lời nói lãng mạn của anh ấy, tôi cũng sợ, sợ gió, rồi có lẽ lại sợ mưa.
Thời gian không phải là liều thuốc có hiệu quả ngay lập tức nhưng cũng khá hiệu quả, và tôi vẫn có Vũ. Tôi tỉnh giấc và nhận ra đã bao lâu rồi tôi không vô tình lướt qua facebook của anh, đã bao lâu rồi không ngần ngại đứng ngoài nhận gió mát, đêm đến ngủ ngon không lo lắng. Tôi có Vũ để không để mình trở nên buồn bã, còn có Sunny - một người bạn trên mạng lắng nghe tâm sự của tôi.
Đây là lần thứ n anh tỏ tình với tôi, sau bao lần từ chối vì sợ tổn thương, vì sợ nhớ anh, vì sợ làm tổn thương người khác. Nhưng Sunny nói với tôi rằng: “Hãy cứ yêu khi còn có thể, kỉ niệm thì hãy để nó là kỉ niệm, đừng cố chấp. Định mệnh đã an bài cho mỗi người, hãy chấp nhận, đừng níu kéo quá khứ cũng đừng hận”. Tôi nhớ lại rằng từ khi anh rời bỏ tôi trong im lặng, tôi chưa từng hận anh.

Tôi đã bắt đầu một mối quan hệ mới, lúc đầu tôi nghĩ mình nên cho mình cơ hội, không để tổn thương Vũ, nhưng không. Tính cách không thể thay đổi dễ dàng, bài học sâu sắc là yêu chỉ 50%, đừng quá đặc biệt để rồi bị bỏ vào thùng rác. Vũ hoàn toàn khác biệt so với anh, thẳng thắn không nhiều lời nói hoa mỹ lãng mạn nhưng quan tâm tôi tuyệt đối giống anh. Tôi có cảm giác như đã quên hết những suy nghĩ trước đó. Trái tim tôi bắt đầu hồi phục bằng những cơn mưa mát mẻ, tìm lại nguồn sống, tìm lại những nụ cười mà tôi từng nghĩ chỉ có khi ở bên anh. Vũ không hứa mãi mãi, cũng không hứa hẹn tương lai, chỉ hứa khi còn bên tôi thì sẽ không làm tôi khóc. Và giờ đây, những cơn mưa không còn mang nỗi buồn, không làm tôi run rẩy mỗi khi trút mưa. Tự dưng thấy mưa rơi thật dễ thương. Ngày qua ngày, tạm biệt tuổi trẻ 19, 20, chào đón tuổi 25 bằng những cơn mưa trong cuộc sống.
Nhưng cơn mưa rơi nhưng cũng mau tan, gió thì đi qua, trái tim đang dần hồi phục lại vỡ vụn, Vũ ra đi nhanh chóng giống như ngày anh xuất hiện trong cuộc đời tôi. Ngày đó Vũ ôm tôi trong vòng tay để tránh gió, bây giờ Vũ nằm trong vòng tay tôi giữa cơn mưa hè. Tôi cố gắng bảo vệ người tôi yêu thương khỏi những giọt mưa lạnh, dòng máu loãng ra giữa cơn mưa u ám bầu trời. Chỉ mới hôm qua chúng tôi mới đặt nhẫn cưới, giữa giao lộ Vũ nằm đó hòa vào từng giọt mưa, và tôi cảm thấy như đang đắm mình trong đại dương.
49 ngày trôi qua, căn phòng bị buồn tẻ, chỉ còn ánh nến đỏ lờ mờ sáng dần hai bên bàn thờ, kỷ niệm về nụ cười của Vũ vẫn hiện hữu. Vẻ mặt hạnh phúc của Vũ luôn nở nụ cười, đó chính là liệu pháp an ủi cho tôi. Nhưng giờ đây thì sao, tay tôi vẫn cầm chiếc nhẫn cưới chưa đeo lên ngón tay của Vũ, đầu tóc hỗn độn, gương mặt u ám, cảm giác mất mát như dính sát vào bên cạnh bàn thờ. Đã 49 ngày trôi qua và tôi vẫn còn đang trong mơ, thật khó tin rằng điều đó là sự thật. Tôi phải làm sao đây.
“Hãy mạnh mẽ lên, bạn của tôi.” – Sunny.
Mạnh mẽ à. Hãy cho tôi một lý do để mạnh mẽ, tôi cảm thấy kiệt sức, trái tim tôi đã vỡ tan, tôi đã mất Vũ mãi mãi.
Những ngày tháng tiếp theo, tôi phải làm sao, dù đau đớn đến đâu thì tôi cũng phải vượt qua. Tôi có gia đình, gia đình của tôi và cả gia đình của Vũ, nếu tôi đau thì bố mẹ của Vũ còn đau gấp mười, gấp trăm lần. Có lẽ vì không còn là tuổi mười tám, sự chú ý của tôi không chỉ tập trung vào bản thân mình, tôi có thể cảm nhận nỗi đau rõ ràng trên gương mặt của bố mẹ Vũ. Tôi không chỉ phải vượt qua chính mình mà còn phải là điểm tựa cho những người mà tôi đã coi là gia đình. Sunny là người bạn tuyệt vời, cô ấy hiểu tôi nhất, có cô ấy ở bên, tôi cảm thấy mạnh mẽ hơn để tiếp tục sống.
Không biết bao nhiêu lần tôi đã bỏ lỡ cơ hội để thưởng thức cơn gió nhẹ nhàng, để cảm nhận từng làn gió vuốt ve, âu yếm qua người. Bây giờ tôi không muốn bỏ lỡ cơ hội trải nghiệm cơn mưa rào mùa hạ, cho dù mưa có rơi lặng lẽ vào phòng qua cửa sổ chưa đóng kín. Tôi cảm thấy bình tĩnh hơn, tim tôi đau nhẹ dần, từng giọt mưa vẫn còn làm dịu đi những vết thương trong lòng dù Vũ không còn ở bên tôi nữa.
