Trong xã hội hiện đại, việc quản lý thời gian trở nên khó khăn với các bậc phụ huynh, dẫn đến việc tạo ra không gian gia đình ấm cúng trở nên khó khăn hơn. Điều này khiến cho trẻ em dần trở nên quen với các thiết bị điện tử như điện thoại, máy tính bảng, tivi, phim ảnh, hoạt hình... tất cả những điều này trở nên 'tự động' và chỉ cần bật máy là có thể truy cập. Điều này làm cho giao tiếp giữa các thành viên trong gia đình giảm đi, không còn tương tác nhiều với cuộc sống thực, không còn những thói quen tình cảm tự nhiên, tạo điều kiện cho sự gia tăng của các trường hợp tự kỉ.

Mỗi năm có hơn 3000 trẻ em được chẩn đoán mắc các bệnh liên quan đến não và tự kỉ và được điều trị tại khoa Nhi của Bệnh viện (PGs.Ts Nghiêm Hữu Thành, Giám đốc Bệnh viện Châm cứu Tư cho biết). Hiện tại, Việt Nam vẫn chưa có số liệu chính thức về tình trạng tự kỉ ở trẻ em, nhưng dựa trên dữ liệu từ Bộ Lao động, Thương binh và Xã hội, có khoảng từ 5 đến 7% trẻ em dưới 15 tuổi bị khuyết tật, trong đó có hơn 40% là trẻ tự kỉ hoặc bệnh bại não.

Kết quả nghiên cứu và đánh giá 76 trẻ em được chẩn đoán mắc tự kỉ trong độ tuổi từ 20 tháng đến 7 tuổi, được điều trị tại khoa Nhi Bệnh viện Châm cứu từ năm 2008 đến 2011 cho thấy, tỷ lệ mắc tự kỉ ở nam giới cao gấp 8 lần so với nữ giới. Trẻ em ở thành thị mắc tự kỉ nhiều hơn so với trẻ ở vùng nông thôn. Đáng chú ý, 19.74% trẻ bị phát hiện mắc tự kỉ thông qua cô giáo, không phải là bố mẹ hoặc ông bà, và 56.58% trẻ được phát hiện có dấu hiệu của chậm nói (trẻ đã hơn 2 tuổi).

Trẻ em mắc tự kỉ thường có xu hướng tránh xa giao tiếp và ít thể hiện sự quan tâm đến giọng nói của người khác. Họ không thay đổi tư thế hoặc không vỗ tay khi được bế như các trẻ em bình thường khác. Biểu hiện cảm xúc của họ thường rất phẫn nộ và khuôn mặt thường không thể hiện được cảm xúc. Đây là những dấu hiệu của tự kỉ mà có thể nhận biết được từ khi trẻ còn ở tuổi sơ sinh. Tuy nhiên, đây chỉ là một phần của vấn đề, vì còn nhiều dấu hiệu khác nhau ở mức độ khác nhau cho từng loại rối loạn thuộc phổ tự kỉ.

Mỗi cha mẹ đều mong ước con được mạnh khỏe, an lành và hạnh phúc suốt cuộc đời. Nhưng đôi khi, cuộc sống đưa ra những thử thách bất ngờ, khiến cha mẹ cảm thấy bất lực và muốn bảo vệ con hơn bất cứ điều gì.

Chứng tự kỷ đòi hỏi sự kiên nhẫn, tình yêu thương và sự hỗ trợ từ cả gia đình và cộng đồng. Việc giáo dục các bé tự kỷ đòi hỏi nhiều công sức và kiên nhẫn, nhưng mỗi bước tiến của con là niềm vui và hy vọng cho cha mẹ.
Cuốn sách 'Thức Tỉnh Ban Mai' ra đời với mong muốn truyền đạt sức mạnh và lòng yêu thương đặc biệt dành cho cha mẹ có con mắc chứng tự kỷ.

“Mẹ dắt em đến gặp tôi. Em nín thở, nghiến răng, vẫy tay liên tục, cố gắng thoát khỏi áp lực…”
“Em đã bị rất nhiều cô giáo từ chối vì trọng lượng, chỉ có một cô giáo hiện tại dám nhận dạy em, nhưng chủ yếu là để giúp em phát triển và giảm bớt rối loạn cảm giác…”
“... những tia nắng sưởi ấm thúc đẩy con bú, nhưng con từ chối. Nước mắt của Thảo chưa bao giờ ngừng rơi từ ngày An đến…”

Đọc cuốn sách nhỏ này, người đọc sẽ trải qua những cảm xúc tuyệt vọng, hối tiếc, và hối hận... sau đó lại đầy hy vọng, kiên trì... của những người trong cuộc. Mọi thứ, đôi khi không tuân theo quy luật nào mà tựa như dòng sông chảy qua mọi chướng ngại để cuối cùng đổ vào biển lớn.

Những dòng tâm tư ngắn gọn của người mẹ, những cảm xúc về đứa con của mình, về bản thân. Họ dường như muốn buông xuôi mọi thứ, để cuộc đời đè nặng lên tâm trí của phụ nữ. Tuy nhiên, qua tác phẩm, độc giả sẽ cảm nhận được sức mạnh phi thường, khả năng chịu đựng được rèn luyện bằng tình yêu thương vô điều kiện của người mẹ. Như câu kết: “Tình yêu vô điều kiện là yếu tố quan trọng giúp cha mẹ vượt qua khó khăn để giúp con phát triển”.

Khi đọc tác phẩm Thức Tỉnh Ban Mai, độc giả sẽ dễ dàng cảm nhận được tiếng rơi của những giọt nước mắt trong từng câu chuyện. Đó có thể là nước mắt của đau khổ khi chấp nhận con mình sẽ sống với tự kỷ suốt đời và không thể hòa nhập vào cuộc sống bình thường nếu không có sự can thiệp đúng đắn.
Đó có thể là nước mắt của niềm vui khi đứa con lặng im suốt cuộc đời bỗng dưng nói lên lời gọi mẹ ơi và ánh mắt của con đã gặp gỡ ánh mắt của cha mẹ đang chờ đợi.
Đọc cuốn sách nhỏ này, người đọc sẽ cảm nhận được sự tuyệt vọng, hối tiếc, và hối hận... sau đó lại đầy hy vọng, kiên trì... của những người trong cuộc. Mọi thứ, đôi khi không tuân theo quy luật nào mà tựa như dòng sông chảy qua mọi chướng ngại để cuối cùng đổ vào biển lớn.
“Tôi không kì vọng làm một tác phẩm xuất sắc để thay đổi suy nghĩ, sự đánh giá sai lầm về tự kỷ trong cộng đồng. Tôi đi từng bước nhỏ và cẩn thận đối với mảng đề tài chưa được chú ý và gặp nhiều khó khăn chỉ với hy vọng làm thay đổi sự phân biệt và định kiến của cộng đồng với người tự kỷ,” Việt Hà, biên tập chia sẻ về động lực thực hiện Thức Tỉnh Ban Mai như vậy.
