Có lẽ, nhờ vào Gordon E. Moore và những người đồng sự khi thành lập Intel, Mỹ đã chiếm lĩnh thị trường như thời kỳ đường sắt và luyện thép cách đây hàng trăm năm. Khu vực phía bắc bang California, nơi mà Silicon Valley - trung tâm công nghệ hàng đầu thế giới, được biết đến với việc sản xuất wafer silicon để tạo ra chip bán dẫn, mặc dù không phải tất cả các tập đoàn đều tham gia vào ngành này.
Ông Moore vừa từ trần tại ngôi nhà riêng ở Hawaii, đạt đến tuổi 94, theo thông tin được xác nhận bởi Intel và Tổ chức từ thiện Gordon & Betty Moore.
Cùng với một vài đồng nghiệp, ngài cựu Chủ tịch Intel đã đóng góp không ít vào việc mang máy tính cá nhân và máy tính xách tay nhỏ gọn đến với hàng trăm triệu, thậm chí hàng tỷ người dùng. Điều này chưa kể đến những nỗ lực thu nhỏ kích thước của con chip vi xử lý và phổ biến chúng, tích hợp vào từng sản phẩm điện tử mà chúng ta sử dụng hàng ngày.Ông Moore ban đầu mơ ước trở thành một người dẫn dắt tri thức, nhưng vận mệnh đã dẫn ông vào con đường của một nhà sáng lập không mong đợi, một biệt danh mà ông tự gọi mình. Với chỉ 500 USD, ông đã khởi nghiệp trong lĩnh vực chip bán dẫn và từ đó, cơn sốt này đã biến ngành điện tử trở thành một trong những ngành hàng lớn nhất trên thế giới.
Nhờ vào chip vi xử lý silicon, bộ não của máy tính, Intel đã đưa Mỹ vượt qua Nhật Bản và trở thành lãnh đạo trong ngành công nghiệp máy tính vào những năm 1980. Đến những năm 90, 80% máy tính trên toàn cầu sử dụng CPU của Intel, biến họ trở thành nhà sản xuất bán dẫn thành công nhất trong lịch sử. Hầu hết thành tựu này đã được đạt được dưới sự lãnh đạo của ông Moore trong thời gian ông làm việc tại Intel từ năm 1975 đến năm 1987. Sau đó, ông trở thành Chủ tịch tập đoàn cho đến khi nghỉ hưu vào năm 1997.Vào năm 2001, ông cùng vợ lập Quỹ Gorgon và Betty Moore, bằng việc chuyển đổi 175 triệu USD từ cổ phần Intel để hỗ trợ các hoạt động từ thiện. Trong năm đó, họ đã tài trợ 600 triệu USD cho Học viện Công nghệ California, một món quà lớn nhất từng được trao cho một tổ chức giáo dục sau trung học. Hiện nay, tổng tài sản của Quỹ Gorgon và Betty Moore được ước tính là hơn 8 tỷ USD, và họ đã thực hiện các hoạt động từ thiện trị giá hơn 5 tỷ USD kể từ khi thành lập.Trong những cuộc phỏng vấn, hiếm khi ông Moore tỏ ra kiêu ngạo về 'định luật' mà ông đã đề ra, thay vào đó, ông tập trung vào việc tôn trọng và ghi nhận công lao của những người đã đóng góp vào sự tiến bộ công nghệ. Dự đoán của ông về việc giá thành thiết bị công nghệ sẽ ngày càng giảm không chỉ chính xác mà còn trở thành nguồn cảm hứng cho nhiều công ty khác trong việc lập kế hoạch kinh doanh, với niềm tin rằng định luật Moore vẫn còn có giá trị.
“Đó là di sản của ông ấy. Di sản không phải là công ty Intel, cũng không phải quỹ hỗ trợ học bổng, mà chính là định luật được đặt theo tên của ông.”“Họ đã đề xuất tôi gặp một chuyên gia tâm lý để xem liệu tôi có phù hợp không. Người đó nói rằng tôi có kiến thức chuyên môn đủ, nhưng không đạt đủ tiêu chuẩn để trở thành một nhà quản lý.”
Trong một kỷ niệm năm 1994, ông Moore nhớ lại: “Rất may mắn, thật may mắn khi chúng tôi đã chọn một công nghệ đủ khó để giúp một start-up thành công.” Vào đầu những năm 1970, loạt chip vi xử lý Intel 4000 series đã bắt đầu một cuộc cách mạng với máy tính cá nhân, tuy nhiên, Intel lại bỏ lỡ cơ hội để trở thành một nhà sản xuất thiết bị đầu cuối. Ông Moore trách bản thân vì tầm nhìn ngắn hạn khi nhớ lại điều này:“Ngay trước khi Apple trở thành đối thủ, một kỹ sư đã đến hỏi tôi liệu Intel có nên sản xuất máy tính gia đình hay không, và tôi đã hỏi lại anh ta, ai sẽ muốn một chiếc máy tính để mang về nhà?”Trong những năm 1960, một transistor bán dẫn có giá 150 USD. Nhưng sau khi Intel ra đời, chỉ với 10 USD có thể mua được 100 triệu transistor. Ông Moore từng viết rằng, nếu ngành ô tô phát triển như ngành công nghệ bán dẫn, thì xe sẽ tiết kiệm nhiên liệu đáng kể và giá xe có thể rẻ hơn cả tiền đỗ xe.Tuy nhiên, vào thời điểm hiện tại, định luật Moore đã gặp phải những giới hạn vật lý cơ bản. Điều này chưa kể đến chi phí khổng lồ để thu gọn khoảng cách giữa các transistor chỉ nhỏ bằng một phần đường kính sợi tóc. Ông Moore cũng đã thừa nhận trong một cuộc phỏng vấn vào năm 2005, rằng “định luật không thể tồn tại mãi mãi,” và ông nói thêm “bản chất của việc phát triển theo cấp số nhân là nếu quá cố gắng, sẽ có những hậu quả không ai mong muốn.”Theo Bản tin của New York Times