Các cô gái có bó chân thường chỉ có đôi chân dài khoảng 7cm, khó khăn trong việc tự di chuyển và hoạt động hàng ngày.
Ban đầu, việc bó chân chỉ phổ biến trong tầng lớp quý tộc ở Trung Quốc, thể hiện sự giàu có và tinh tế của phụ nữ.

Tuy nhiên, theo thời gian, phong tục bó chân đã lan rộng hơn đến các tầng lớp khác nhau và trở nên phổ biến vào thế kỷ 19. Thống kê cho thấy gần một nửa phụ nữ Trung Quốc, đặc biệt là những người thuộc tầng lớp thượng lưu, đã tuân thủ phong tục này.
Phong tục bó chân này thường bắt đầu khi các bé gái có độ tuổi từ bốn đến chín. Do quá trình này gây đau đớn, nhiều mẹ thường nhờ người khác thực hiện việc này cho con mình thay vì tự thực hiện.

Trong bước đầu tiên, chân của các bé được ngâm trong hỗn hợp thảo mộc và máu động vật để làm cho chân mềm hơn. Sau đó, người thực hiện sẽ bẻ gãy chân của các bé để ngón chân ép vào lòng bàn chân, sau đó bó lại bằng vải để giữ chân ở vị trí đó. Những mảnh vải này sau đó sẽ được khâu chặt để tránh việc các bé tự mở ra. Hàng ngày, mảnh vải bó này sẽ được thay mới để giữ chân sạch sẽ và đảm bảo chân được giữ ở vị trí đúng.
Sau khi được bó chân, các em nhỏ sẽ được mang một đôi giày nhỏ xinh gọi là giày hoa sen, để tôn lên vẻ đẹp của đôi chân nhỏ bé của mình. Giày sen lý tưởng có thể được chia thành ba loại: sen vàng với size khoảng 7cm, sen bạc có chiều dài 10cm, và sen sắt với kích thước 12cm hoặc lớn hơn.
Khi các nhà hoạt động nữ quyền đến Trung Quốc sau này, phong tục này đã bị loại bỏ vì được xem là một hình thức áp đặt đối với phụ nữ.
