
Lúc hoàng hôn buông lơi, tâm trạng của tôi như một tấm lòng tan vỡ, gió thổi nhẹ nhàng làm bước chân tôi lung lay trên con đường, vừa đủ để hương thơm của cuộc tình phai mờ bay trong không gian, làm cho lòng tôi đau đớn như tro buồn dưới chân.
Gió thổi mạnh vào buổi chiều, nhìn thấy mọi thứ trôi qua mắt tôi, để lại một ít cho chính tôi và cho người khác, để lại cho cuộc sống những mảnh vỡ của tình yêu, bay lơ lửng trong không trung.
Tro bay rơi trên ánh hoàng hôn, tay tôi vẫn còn vài sợi chỉ quấn quýt, ký ức vẫn còn vài đoạn vụn vỡ, da tôi vẫn còn khô và sần sùi. Chỉ có mùi khói của cuộc tình vẫn đọng lại.
Cuộc sống đưa tôi đi qua những nỗi đau, âm nhạc vẫn vang lên trong tai. Những bản nhạc buồn làm tôi rơi vào cảm giác tuyệt vọng.
Tiếng huýt sáo vang lên, âm nhạc tràn ngập nỗi buồn, mang theo những tiếng lòng xa xăm. Tôi tự hỏi liệu có buồn không khi mắt nhòe đi vì nước mắt, có buồn không khi những giọt nước mắt rơi, và có buồn không khi thời gian trôi đi, làm phía trời phủ một màu u buồn.
Nhìn lên bầu trời êm đềm như lời thề nguyện cuối cùng. Xin cho tôi trở thành một buổi sáng ban mai, nắng ôm lấy vài tia bóng dịu dàng. Xin cho tôi trở thành tiếng sóng ru lướt trước gió gửi biển trời những lời thổn thức dịu dàng. Tôi tô màu cho từng lớp tâm hồn xám xịt, biến những bông hoa lá thành những con bướm uốn lượn quanh vòng, đổ tâm tư vào từng cánh chữ, hy vọng mây trời sẽ kết tầng gửi đến em như lời chào hỏi cuối cùng:
“Xin chào người yêu ơi dưới bầu trời nắng vàng rực rỡ, chắc em cũng nhớ tôi như tôi nhớ em, có một tình yêu vẫn luôn hiện hữu, để giờ đây chỉ còn lại vài chữ vụn vặt cho riêng mình.
Không khó khăn gì với vài lời trên môi chưa biểu lộ, không khó khăn gì muốn nói mà cứ lắp bắp, không khó khăn gì ba tiếng chào tạm biệt người ở xa. Bởi vì niềm vui của tôi giống như mây trời thoải mái lang thang, qua bao năm vẫn tiếp tục trôi đi không ngừng.
Ngược chiều ánh nắng, tôi trở lại đoạn ký ức đã qua. Nhớ mùa hè dưới con đường phủ đầy lá, khi chúng ta cùng nhau cười vui. Nhớ vòng xe quay đều đặn, chiều tan trường cùng nhau trên phố, nhưng giờ đây, giọt sương rơi tràn mi mắt, ánh nắng không còn ấm áp vào ai.
Tôi với em đã trải qua bao nỗi buồn trong những thăng trầm của cuộc sống, để rồi những ngày buồn tan vỡ, tôi giấu chút sầu vào lòng phố lặng yên, để những giọt buồn rơi gọn gàng xuống đất khô khan, khiến phố vắng trở nên tiêu điều, bóng mây trôi dần về phía cuối trời trong cảm giác lảng tránh trên hè.
Ngày mai có thể cỏ vẫn úa, lá có thể khô héo, ngày mai có thể trời buông màu nắng, có thể ngả trước ngưỡng hay soi từng tia sáng nhẹ nhàng. Không ai biết được ngày mai, dưới tầng mây xanh rợp, có chiếc lá lơ lửng trên bầu trời, giấu nắng vào lòng mây, nhẹ nhàng đánh mất đi.
Trên con đường đời, mỗi bước chân là một hành trình riêng, người đi qua, người đi lại, cuộc sống vẫn tiếp tục, lá vẫn xanh, mây vẫn trôi. Dẫu mai sau không còn bước chân kề bên.
Nhịp đập của trái tim vẫn vọng mãi, dù xa nhau, nhưng âm nhạc của tình yêu vẫn ngân nga.
Chúc em hạnh phúc trên con đường mới, hạnh phúc của tôi cũng chỉ là một hướng khác của niềm vui. Dẫu xa cách, ta vẫn hạnh phúc.
Chiều tà buông bóng dáng, mây đen vẫn quẩn quanh, cuộc sống vẫn lăn trôi theo nhịp đập của thời gian, nhưng mỗi nhịp đập đều mang theo những khúc hát mới.
Hôm nay, tôi thở, cảm giác nặng trĩu vẫn hiện hữu, nhưng nó không còn là ta, nó là một phần của quá khứ, một hồi ức đắng cay nhưng cũng đã qua.
