
Tao... không biết phải nói gì khi chào mày. 'Minh thân mến'? Không, khi mà chúng ta từng gọi nhau là 'mày-tao', chúng ta không bao giờ dùng...
Tao... không biết phải nói gì khi chào mày như thế nào. 'Minh thân mến'? Không, khi mà chúng ta từng gọi nhau là 'mày-tao', chúng ta không bao giờ dùng những từ như thế. Và 'Minh thân mến' cũng không đủ, còn 'Minh thân' thì thực sự là quá khó khăn.
Hoặc là 'Chào Minh!'. Không, tao và mày thân thiết hơn thế. Mỗi khi mày đến nhà tao, tao sẽ nói với mẹ tao rằng: 'Thằng Minh sang chơi', không phải 'Bạn Minh sang chơi'. Tao sẽ nói với mẹ tao như vậy, vì việc mày đến nhà tao chơi không có gì là quá lớn. Đó là điều bình thường.
Tất nhiên, vào những ngày nghỉ tiết, tao, mày và thằng Định thường lui vào quán điện tử nhỏ để tránh sự chú ý. Rồi chúng ta ngồi chơi đến khi quên luôn cả giờ về. Trước đây không có điện thoại, nên chỉ còn cách là đi vừa chơi vừa nghĩ ra cách nói dối bố mẹ. Mày còn nhớ không, có một lần tao phải đèo mày về, và chúng ta đã cùng nói dối với tao rằng xe của tao hỏng và tao cần tiền mượn. Mẹ tao tin mày lắm, nên đã cho hai đứa ly nước chanh lên nhà chơi điện tử tiếp.
Vậy nên, 'Chào Minh' có quá sáo không? 'Chào Minh' cũng không đủ, và 'Chào bạn Minh' cũng chẳng có ý nghĩa gì cả?
'Minh ơi' à? Không cần thiết. Gần hai mươi năm trước, thằng Hải đã viết cho mày như thế rồi. Khi nó viết rằng bọn nó về nhà mày mà tao không về được, tao đã không muốn gọi 'Minh ơi' nữa. Gọi làm gì khi không về được. Nghe giả tạo quá. 'Gửi Minh' cũng thế. Viết cho ai, ai biết mà đưa.
Vậy thì thôi, không cần chào hỏi gì nữa.
Hôm nay em trai tao kể về lúc hai thằng đi uống trà đá. Kể rằng cấp hai, một thằng bạn của nó rất thân. Nhưng sau đó vì cãi nhau rồi giận nhau không nói chuyện. Em trai tao thậm chí còn chạy đi đánh thằng bạn đó, nên 'hận thù' đã sâu đậm hơn.
- Em tìm mãi không thấy facebook của nó, không biết liên lạc thế nào bây giờ.
Bỗng nhiên tao lại nhớ đến mày. Ít nhất là thằng em tao còn có cơ hội, dù nhỏ nhoi, để liên lạc với bạn nó. Tao sẽ làm sao? Nếu tao đào mày lên từ dưới đất, mày có chịu không? Tao không tin vào những thầy đồng, những người nói phán vớ vẩn. Và cho dù tao tin chúng, thì cũng không chắc khi nào tao 'nói chuyện' với mày, mày sẽ nhớ tao là ai. Có thể mặt tao giờ đã thay đổi nhiều lắm sau mấy chục năm, mày còn nhận ra không.
Sáng nay trời mưa. Mưa không đến mức tối mặt tối mũi nhưng cũng đủ làm đất trở nên đất lầy. Tao mặc áo mưa nhưng vẫn ướt như chuột lội. Rất bực mình. Đến văn phòng, điều hòa bị hỏng nên hành lang mát hơn trong phòng. Công việc lại làm sai. Cảm thấy cáu kỉnh. Thế là tao, như một thằng già khó tính, làu bàu, lèm bèm, chửi rủa, nhưng tất cả đều trong đầu thôi.
Nhưng nhớ lại khi tự gọi mình là 'thằng già', tao nhận ra, tuổi của tao gấp đôi tuổi mày rồi Minh ạ. Lêu hêu, có khi tao đã đi được gần nửa cuộc đời. Khi đó, tao cảm thấy không muốn làm những hành động tiêu cực nữa, kể cả trong suy nghĩ. Tuổi già cũng có cái hay của nó. Thỉnh thoảng, khi quá mệt mỏi, hoặc chán nản, hoặc không thể tập trung, tao không muốn làm những điều tiêu cực đó nữa. Như bây giờ.
Mặt tao giờ đã có nhiều nếp nhăn lắm rồi mày ơi! Tóc trọc, không còn dài như trước, những thằng bạn cũ vẫn đánh đàn và hát, còn mày thì ngồi nghe, gật đầu như là hiểu biết âm nhạc vậy. Đôi mắt bắt đầu có vết chân chim. Cười nhăn nhúm như cái giẻ cũ. Và nụ cười của tao, như là một sự phê phán từ vợ tao, không nở lên mà lại nghiêng xuống, tạo ra một vẻ cười như có chút mếu. Bụng phệ. Từ việc uống bia và ngồi nhiều. Lưng thì đau khi thời tiết thay đổi. Cổ, vai, gáy? Miễn bàn. Mưa làm sổ mũi, nắng làm nhức đầu. Nhưng dù vậy, khi còn trẻ, tao và mày cũng từng gầy tong gầy teo, chơi đùa dưới nắng gay gắt của tháng Sáu, và không sợ hãi khi chạy bộ cả buổi trưa, sau đó là tắm nguyên quần áo không lo sợ bất cứ vấn đề gì.
À đúng rồi, tao còn có vợ. Mày vẫn thích cái Huệ nhưng không dám nói. Ha ha. Khi tao cười với mày, mày lại chửi tao. Huệ giờ đã có chồng. Tao chỉ biết là nó đã cưới nhưng không biết khi nào, và tao cũng không đi đám cưới của nó. Đời giờ đây lắm khi chỉ gặp nhau trong đám tang hoặc đám cưới, nhưng chả có lần nào tao có mặt ở đám cưới của mày. Là điều đáng tiếc đối với tao lắm Minh ạ. Thôi, quá lâu rồi, bỏ đi.
Bây giờ tao còn có cả con nữa.
Mới đây thôi, chưa đến nửa năm. Đôi khi tao vẫn chưa quen với việc có con. Nhưng trong những lúc như thế này, khi tao giả vờ làm nhà văn giá rẻ và nhớ về 'những ngày tháng tươi đẹp ấy', tao lại cảm thấy việc có con là một điều rất xa lạ. Nhưng khi tao bế con, thơm vào má phúng phính của nó, sờ nhẹ vào đôi chân to xẹp của nó, để nó cười mà không có răng, tao lại cảm thấy như đã quen với nó cả cuộc đời này. Trong khi tao chỉ mới quen mày có ba năm. Thật là buồn cười Minh ạ.
Khi tao bế nó và áp da lần đầu trong bệnh viện, mày có biết cảm giác đầu tiên của tao là gì không? Sợ chết. Không phải vì tao không sợ chết bình thường, nhưng lúc đó nỗi sợ đó cực kỳ mạnh mẽ và áp đặt. Khoảnh khắc nỗi sợ ấy làm tao cảm thấy lo lắng và rối bời. Nhưng khi nó mở mắt nhỏ nhắn nhìn tao, tao không còn cảm thấy sợ nữa.
Đôi khi, trong quãng thời gian dài tao tồn tại trên cõi đời này, tao đã ngu ngốc và dại dột đến mức tưởng rằng được như mày là điều tốt đẹp nhất. Không còn lo lắng cho ai khác, không còn lo lắng cho bản thân, không phải trải qua những cảm xúc như yêu, hận, vui, buồn, nhớ, hay quên. Nhưng rồi, từng khoảnh khắc đó, tao đã tự đánh thức bản thân để sống, thậm chí là bằng việc thực sự đấm vào mặt mình.
Thời gian, thật là một điều kỳ diệu. Nó có thể làm suy yếu mọi thứ, nhưng cũng có thể làm cho chúng trở nên mạnh mẽ hơn. Nó có thể làm tổn thương tâm hồn tao, nhưng cũng có thể làm cho nó trở nên kiên cường hơn. Dù đã đánh tao gục ngã bao nhiêu lần, nhưng lại mang đến cho tao những khoảnh khắc đẹp đẽ nhất. Có những lúc tao cho rằng mọi thứ đều tồi tệ, nhưng sau cơn mưa, tao lại ngồi viết những dòng này cho mày. Dù tao đã không còn có thể chơi đàn nữa, nhưng nếu có thể, tao chắc chắn sẽ chơi đàn cho mày. Ảnh của mày trong tâm trí tao, sau bao nhiêu năm, dường như đã mờ đi. Nhưng tao hứa, nếu có cơ hội, tao sẽ vẽ lại nó với toàn bộ tưởng tượng của mình. Hứa là hứa...
Tao muốn nói với mày rằng tao vẫn ổn. Sau mỗi điếu thuốc, tao cảm thấy nhẹ nhàng hơn một chút. Mỗi khi tao châm thuốc, nó mang theo cả hương vị của sự thảnh thơi... Dù mày có thổi, thì mày cũng chẳng hút được một tý nào đâu.
Hà Nội, ngày 19/7/2023
