Không ồn ào như thường ngày, Hà Nội dưới những cơn mưa trở nên trầm tư, cổ kính và giản dị đến lạ. Trong cơn mưa, dòng người trở nên vội vã hơn nhưng mỗi khoảnh khắc dường như chậm lại, trở nên đẹp và sâu lắng hơn.
Hà Nội những ngày lặng người ngắm cơn mưa

Cậu có muốn khám phá những con đường cổ xưa của Hà Nội không?
Cậu có thích ánh nắng vàng của mùa thu Hà Nội không?
Hay cậu có muốn chia sẻ những khoảnh khắc đẹp của cuộc sống này qua ống kính máy ảnh không?
Chắc là… cậu cảm thấy có duyên với tớ nhỉ?

Người ta thường nói rằng họ không thích mưa. Mưa có vẻ bẩn và lạnh lùng. Nhưng với tôi, mỗi giọt mưa như những viên pha lê mà thượng đế ban tặng. Khi chúng rơi xuống, thành phố ồn ào bỗng trở nên yên bình. Dưới mưa, Hà Nội hiện lên như một bức tranh cổ điển, tuyệt vời hơn bao giờ hết. Những khoảnh khắc trở nên ấn tượng hơn. Nhưng đồng thời, mưa cũng khiến những bức tranh trở nên buồn buồn.

Tôi không nhớ lúc nào mình bắt đầu phải lòng những cơn mưa, và cũng không thể diễn giải rõ tại sao lại thích mưa. Đối với tôi, tất cả chỉ là về 'cảm xúc'. Mức độ yêu mưa của tôi đến mức tôi mong đợi từng khoảnh khắc, từ hơi nước ẩm mát lành cho đến những giọt mưa đầu tiên rơi.

Ngày mưa, bạn muốn làm gì? Có phải bạn muốn ngồi trong phòng, nhìn những giọt nước rơi trên cửa sổ và đọc sách, ôm chú mèo nằm trong lòng? Riêng tôi, tôi muốn bước ra ngoài và chụp những khoảnh khắc đẹp dưới mưa.

Tôi đã từng yêu mến những cơn mưa, nhưng mưa ở Hà Nội mang đến cho tôi nhiều cảm xúc khác biệt. Những giọt mưa lớn như đang làm sạch hết nỗi buồn một cách đột ngột. Dưới mưa, mỗi người có thể trải qua những cảm xúc khác nhau, có thể là sự đau khổ, có thể là hạnh phúc. Một ngày, tôi nhìn thấy một ông lão đội mưa đang đẩy xe qua cầu Chương Dương. Gương mặt ông đầy nỗi đau, mờ nhòa giữa dòng người sôi động.

Trái tim tôi như đập nhanh khi một người trẻ dừng lại và tặng chiếc áo mưa duy nhất cho ông lão. Cuộc sống có những câu chuyện đầy ý nghĩa. Làm sao tiếc rằng tôi không ghi lại được khoảnh khắc ấy.

Ngẫm nghĩ về điều may mắn nếu cuộc sống diễn ra chậm rãi hơn, con người sẽ nhẹ nhàng hơn đấy. Những ngày tĩnh lặng giữa những con phố nhộn nhịp của Hà Nội, tôi tìm kiếm câu trả lời cho một thế giới yên bình, khi niềm tin đang bị vụt mất.

Tôi mong muốn sự an nhiên giữa cuộc sống hối hả. Liệu nếu tôi bước chậm, cuộc sống có quên mất tôi không? Hay chính tôi là kẻ đang cố quên lãng cuộc sống?
***
Tham khảo: Hướng dẫn du lịch trên Mytour.com
Mytour.comNgày 17 tháng 10 năm 2018