Trong bài viết này, chúng ta sẽ tìm hiểu về hàm KURT, một trong những công cụ thống kê phổ biến trong Excel.

Mô tả: Hàm KURT trả về hệ số nhọn của tập dữ liệu, thể hiện đặc điểm nhọn hoặc phẳng của dữ liệu.
- Nếu hệ số nhọn là dương -> dữ liệu có phân bố tương đối nhọn.
- Nếu hệ số nhọn là âm -> dữ liệu có sự phân bố tương đối đồng đều.
Cú pháp: KURT(số1, [số2], ...)
Trong ngữ cảnh này:
- số1, [số2], ...): Các đối số cần tính hệ số nhọn, trong đó số1 là giá trị bắt buộc, các đối số khác là tùy chọn và có thể lên đến 255 đối số số.
Lưu ý quan trọng:
- Giá trị của các đối số phải là số, tên, mảng hoặc tham chiếu chứa số.
- Khi nhập giá trị logic hoặc văn bản vào danh sách các đối số trực tiếp -> hàm vẫn tính toán đúng giá trị này.
- Nếu đối số là mảng tham chiếu có chứa giá trị văn bản hoặc logic -> hàm sẽ bỏ qua những giá trị này, tuy nhiên giá trị 0 vẫn được tính.
Nếu các tham số là văn bản hoặc giá trị lỗi không thể chuyển đổi được -> sẽ gây ra lỗi cho hàm.
Nếu số điểm dữ liệu ít hơn 4 hoặc độ lệch chuẩn bằng 0 -> hàm sẽ trả về giá trị lỗi #DIV/0
Hệ số nhọn được tính bằng công thức:
{n(n+1)(n−1)(n−2)(n−3)∑xi−¯x4(n−1)2(n−2)(n−3)
Đối với biểu thức: s là độ lệch chuẩn mẫu.
Một ví dụ điển hình:
Xác định hệ số nhọn của tập dữ liệu trong bảng số liệu sau đây:

- Tại ô cần tính, nhập công thức: =KURT(D6:D10)

- Nhấn Enter -> kết quả là hệ số nhọn của tập dữ liệu:

Hệ số nhọn của tập dữ liệu trên là âm -> chỉ ra phân bố phẳng của dữ liệu này.
- Trong trường hợp số điểm dữ liệu khác nhau giữa hai mảng x, y là giá trị logic hoặc văn bản -> hàm sẽ bỏ qua những giá trị này.

- Trong trường hợp số điểm của tập dữ liệu nhỏ hơn 4 -> hàm sẽ trả về giá trị lỗi #DIV/0

Dưới đây là hướng dẫn và một số ví dụ cụ thể khi sử dụng hàm KURT trong Excel.
Chúc các bạn đạt được thành công lớn!
