Luôn có hậu quả cho mọi việc...
Sinh vào khoảng năm 1028, William I là con trai bất chính của Robert I, Công tước xứ Normandy, thuộc Pháp ngày nay, và một phụ nữ thường dân tên là Herleva. Theo sử sách, Herleva là con của một thợ làm da thuộc.

Năm ông 8 tuổi, Công tước Robert I qua đời và truyền lại ngôi vị cho con trai. Sự kế thừa này gây ra một cuộc chiến khốc liệt.
Cuộc đời ẩn chứa thù oán
Với cuộc sống mở đầu trong bầu không khí tranh đấu cho quyền lực, William I trở thành một vị vua tàn ác và độc ác, và ông đã sử dụng sức mạnh đó để thống trị vương quốc của mình.
Theo tài liệu của đài truyền hình BBC, có một lần, William I phải tự tay đàn áp một cuộc nổi loạn do kẻ rất gần với gia đình anh ta cầm đầu. Sau khi đạt được chiến thắng, ông đã trừng phạt những kẻ nổi loạn bằng cách cắt bỏ tay và chân của họ.
Năm 1066, là mốc thời gian quan trọng trong hành trình chinh phục quyền lực của William I. Vào năm đó, vua Edward của Anh chọn một người thừa kế khác lên ngôi (vì Edward không có con trai), mặc dù trước đó ông đã hứa trao ngai vàng cho người cháu họ là William I.
Tức giận vì sự phản bội, William I dẫn quân từ Pháp đến Anh để lấy lại ngai vàng. Sau khi chiến thắng trong trận đánh Hastings đẫm máu, William I lên ngôi vào dịp lễ Giáng sinh.

William I khi lên ngôi đã thực hiện một loạt cải cách xã hội và hiến pháp, củng cố mối quan hệ với Pháp và chấm dứt ảnh hưởng của người Viking ở Anh. Tuy nhiên, ông vẫn bị coi là một bạo chúa.
Năm 1069, ông bắt đầu chiến dịch được biết đến với cái tên 'The Harrying of the North' - một chiến dịch dập tắt các cuộc nổi loạn bằng cách đốt cháy làng mạc, phá hủy mùa màng, tàn sát gia súc và thậm chí cả dân làng vô tội vạ vãi với mục tiêu tiêu diệt hoàn toàn những kẻ gây rối.
Chiến dịch này để lại hậu quả thảm khốc, người ta chết đói, những người sống sót cũng không đủ thức ăn. Tiếng kêu than khóc của dân làng vang vọng khắp nơi.
Dân đói khốn khổ, còn William I lại trở nên ngày càng béo phì vì ăn uống không kiểm soát. Càng già, cân nặng càng tăng vù vù. Vào năm 1087, vòng bụng của William I đã khiến ông đi không vững nữa.
Trong một trận chiến, William I bị thương khi con ngựa của ông bất ngờ nhảy lên, đâm yên vào bụng ông với một lực mạnh khiến ruột ông bị thủng.

Vua đã phải trốn tới Rouen sau khi bị thương, nơi ông trải qua 6 tuần đau đớn và lấp lửng giữa các y sĩ, quý tộc và giáo sĩ. Theo cuốn sách 'Historia Ecclesiastica' của tác giả Orderic Vitalis, vua tàn nhẫn cuối cùng cũng thú nhận về những hành động khủng khiếp của mình:
'Tôi đã đối xử với những dân bản địa của vương quốc một cách tàn nhẫn và không lý do, bắt nạt và áp bức cả người cao lẫn người thấp, tước quyền thừa kế của nhiều người một cách bất công, và gây ra cái chết của hàng ngàn người vì đói và chiến tranh, đặc biệt ở Yorkshire.
Trong cơn phẫn nộ điên cuồng, tôi tấn công dã man như sư tử, ra lệnh đốt nhà cửa, đốt mùa màng và tất cả của cải của họ, đồng thời giết hại đàn cừu và gia súc của họ khắp nơi. Thật kinh hoàng! Tôi là kẻ giết người dã man của hàng nghìn người, từ già đến trẻ, của đất nước xinh đẹp này'.
Trước khi rời đi, vua đã ra lệnh phân phát toàn bộ của cải của mình cho người nghèo và các nhà thờ với mục đích mà ông nói: 'Hãy để những gì tôi tích luỹ được bù đắp cho dân lành'.
Tuy nhiên, các nhà sử gia hiện đại đều hoài nghi về sự chính xác của những lời này về vua William I.
Sự ra đi bất ngờ của một vị vua
Vào ngày 9 tháng 9, vua William I qua đời. Trong tác phẩm của Orderic, có câu: 'Những người hầu cận thấp kém, khi nghe tin vua qua đời, đều bỏ chạy. Họ cướp bất cứ thứ gì, từ vũ khí, đồ ăn, quần áo, vải vóc cho đến những món đồ hoàng gia, rồi rời đi nhanh chóng, chỉ để lại xác vua như một thể xác không mạch máu... Họ rời bỏ ông ta như thể ông ta là một xác chết khét tiếng'.
Nghĩa tử là nghĩa trọn vẹn nhưng không ai nghĩ tới việc an táng vua. Cuối cùng, hầu tước Enter Herluin - người luôn tỏ ra đối xử nhân từ và tự trọng dân tộc - đã quyết định đưa thi thể của vua William I về nghỉ ngơi cuối cùng.
Herluin sẵn lòng bỏ tiền túi thuê một chiếc xe tang để đưa xác vua đến bến cảng trên sông Seine, sau đó di chuyển trên thuyền và cả đường bộ để trở về quê nhà tại Caen, một thị trấn thuộc tỉnh Calvados, vùng Normandy (Pháp). Hành trình này chỉ dài hơn 100km nhưng đã mất rất nhiều thời gian.
Khi thi thể đến Caen, đám tang bị trì hoãn vì hỏa hoạn bùng phát trong thành phố. Mọi người đổ lực dập lửa, không còn tâm trí nào để suy nghĩ về tang lễ.

Không chỉ thế, trong lễ tang của William I (có sự tham gia của vị Vua tương lai của nước Anh, Henry), một người đàn ông đột nhiên tuyên bố rằng mảnh đất mà vua được chôn cất thực sự là của ông và gia đình ông đã bị chiếm đoạt trái phép. Tang lễ trở thành một phiên tòa kéo dài. Cuối cùng, kẻ gây rối đã được bồi thường.
Sự chậm trễ gây ra hậu quả tai hại: Thi thể của vị vua đã bị phồng lên rất nhiều dưới cái nắng gay gắt.
Trong quá trình đưa thi thể William I vào mộ, đám ruột của ông bị nứt và một cơn hôi thối không chịu nổi lan tỏa trong không khí. Mùi hôi khó chịu không thể che lấp, cuộc tang lễ kết thúc đột ngột.
Thậm chí sau khi được an táng, vua William I vẫn không được yên bình. Mộ của ông đã bị mở lên ba lần bởi người La Mã, người theo phái Thần học Calvin và trong cuộc Cách mạng Pháp.
Xương cốt của vua sau đó bị phân tán khắp nơi. Cho đến nay, chỉ có một phần của xương đùi được giữ lại, đánh dấu bởi một tảng đá nằm bên lề đường.
