Vừa qua, tôi đã tham gia thách thức Chạy Băng Núi Tương Kỳ ở cự ly 30km, thưởng thức toàn bộ vẻ đẹp của Núi Lớn và Núi Nhỏ - hai đỉnh núi nổi tiếng ở Vũng Tàu. Mặc dù tôi đã được chiêm ngưỡng cảnh đẹp tự nhiên tuyệt vời như các cuộc đua băng phẳng khác, nhưng không thể phủ nhận rằng tôi đã phải vật lộn với độ dốc khó khăn của hai ngọn núi và cái nóng gay gắt của biển.
Thách thức Chạy Băng Núi Tương Kỳ bao gồm các cự ly 5km-10km-20km-30km. Đường chạy cự ly 30km chủ yếu là đường leo dốc, băng qua cầu thang, leo dây, cùng với một số đoạn đường mòn và đường bê tông có thể chạy được. Tổng độ chênh lệch độ cao của chặng 30km là hơn 1.551m (cao hơn cả La An Ultra Trail 35km với 1.100m và Dalat Ultra Trail 2023 25km dưới 1.000m).
Điều này thực sự khiến tôi bất ngờ, nhưng khi nhìn vào bản đồ, tôi nhận ra rằng chúng ta sẽ phải vượt qua hai ngọn núi lớn trong cuộc đua 30km ở Vũng Tàu. Đó là một thử thách lớn nhưng cũng là một cơ hội tuyệt vời để khám phá cảnh đẹp của thành phố từ đỉnh cao.
Tôi và hai người bạn đã tham gia triển lãm từ hôm trước để chuẩn bị cho sự kiện vào ngày cuối cùng của năm. Mặc dù tôi không tập luyện nhiều nhưng vì sự hứng thú và sự thách thức, chúng tôi quyết định tham gia cuộc đua 30km. Điều này khiến tôi cảm thấy hơi căng thẳng nhưng cũng rất hào hứng.
Theo thông tin từ ban tổ chức, có hàng nghìn vận động viên tham gia cuộc thi này, đặc biệt là cuộc đua 30km. Sự kiện được tổ chức tại sân vận động Lam Sơn, Vũng Tàu. Đây thực sự là một cơ hội tuyệt vời để thử thách bản thân và tận hưởng không khí của ngày cuối năm.
Nhóm 30km xuất phát từ lúc 4 giờ sáng. Mọi người trong nhóm này cần mang theo đèn đầu hoặc đèn cầm tay. Nếu tổ chức phát hiện ai không mang đèn, họ sẽ không được tham gia cuộc thi.
Đoàn người bắt đầu từ sân Lam Sơn lúc 4 giờ sáng. Họ đi khoảng 500m trên đường nhựa trước khi leo núi ở thành phố ven biển.
Mọi người liên tục đi qua nhau trên con đường núi. Hầu hết đều đã trang bị đèn đầu. Tôi quyết định tham gia vào phút cuối nên không chuẩn bị gì cả. Tôi chỉ có một chiếc đèn pin Fenix nhưng không sử dụng. Tôi đi theo những người có đèn đầu. Đó là một sai lầm lớn, không nên bắt chước. Do không có đèn đầu và mắt tôi không nhìn thấy rõ, tôi hoàn toàn phụ thuộc vào những người khác, đi theo tốc độ của họ. Mặc dù chưa xảy ra vấn đề nghiêm trọng, nhưng có nhiều lúc tôi không nhìn rõ đường, chỉ đi theo trực giác, rất nguy hiểm.
Đoạn đường qua núi đêm khá thách thức, nhóm chúng tôi gặp phải trở ngại và phải di chuyển rất chậm. Mặc dù con đường không quá khó khăn, nhưng vì một số bạn còn non nớt nên chúng tôi phải cẩn thận hơn trong việc di chuyển.
Cả đoàn phải đợi nhau để vượt qua những phần đường gian nan. Mọi người hầu như đứng yên tại chỗ.Vì bóng đêm phủ kín, một nhóm đi trước không nhìn rõ các dấu hiệu hướng dẫn nên đã đi lạc và phải quay đầu trở lại.
Tầm gần 6h sáng thì trời bắt đầu sáng dần. Mình đã có thể tự đi một mình mà không phải ké đèn pin của những người chung quanh. Thực ra mình có mang theo đèn cầm tay nhưng có những đoạn phải leo dây, trèo trên đá, nên tay phải thoải mái để bám.


Tại một trạm checkpoint của ban tổ chức. Có khá đầy đủ nước, nước điện giải, chuối, dưa hấu tại các trạm này.
Bọn mình cứ đi trên núi, qua các chùa chiền, sau đó về lại đường nhựa, và lại leo lên núi trở lại.
Lúc này khoảng 7 giờ sáng, bầu trời rực sáng bởi ánh sáng trăng bạc tỏa.
Một cầu thang bằng gỗ nhẹ nhàng cong vòng theo dốc núi, tạo nên một hình ảnh độc đáo giữa vùng núi rừng.
Con đường mòn uốn lượn qua những dãy núi xanh mướt, như là một bức tranh tuyệt đẹp của thiên nhiên.
Đứng trước những con đường dốc, tôi luôn tự hỏi liệu chúng có hết không. Cảm giác lười biếng bước đi ngày càng trở nên thân quen.
Những người bạn mới quen trên con đường đời này đều mang đến cho tôi nhiều niềm vui và bất ngờ.
Dạo bước qua những điểm du lịch, tôi gặp được nhiều loài động vật như cừu, đà điểu và cả những sinh vật khác nữa.
Trạm phục vụ đồ uống tự phát của bạn runner có hương vị đặc biệt. Nước trà chanh thơm ngon không thể chối từ.
Chúng tôi quay trở lại con đường đã đi vào sâu trong đêm tối. Đường đi gập ghềnh, đầy thách thức với những đoạn phải leo dây. Trải qua những khó khăn ấy, chúng tôi đã bước qua đúng như những người phiêu lưu thực thụ.
Đến gần giờ trưa, tất cả đều đã rất mệt mỏi. Tôi đang đi cuối đoàn, bước mỗi chân qua từng bậc cầu thang mệt mỏi nhưng không kém phần quyết tâm.
Trên đường đi, tôi bất ngờ gặp một thành viên của Mytour. Chúng tôi đã cùng nhau trải qua một đoạn đường khá dài.
Khi chúng tôi vừa mới vượt qua một số ngọn núi vào buổi trưa, tổ chức đã chuẩn bị mì gói cho tất cả mọi người. Tôi đã vào quán để mua thêm lon Coca để uống. Những người thích phượt hoặc chạy bộ giữa trưa biết rõ giá trị của một lon nước ngọt trong trường hợp khát nước như thế này.
Tôi và nhóm của mình đã đi lạc vì không thấy bảng hướng dẫn từ tổ chức. Khi mọi người đều đang gần như kiệt sức và cảm thấy chán nản vì đi lạc, thành viên của Mytour đi cùng tôi là người phát hiện ra. May mắn là anh ấy đã tải file GPX trước đó, giúp chúng tôi phát hiện ra lối đi đúng. Chúng tôi đã đi sai hướng khoảng 500m.
Cảm xúc lan tỏa khi bước chân tới đỉnh núi, mảnh cờ trắng phấp phới giữa không gian xanh biếc, là biểu tượng cho hành trình đầy khó khăn mà chúng ta đã vượt qua.Khi đồng hồ chỉ gần 13h30, sau hơn 9 giờ leo trèo trên núi, cảm giác thăng hoa và mệt mỏi xen kẽ nhau. Tuy nhiên, không gì có thể ngăn cản bước chân của chúng ta về đích.Tổ chức của cuộc thi Tương Kỳ Mountain Challenge Run thực sự xuất sắc. Mọi điểm kiểm tra đều chu đáo, chỉ có điểm kiểm tra cuối cùng có vẻ hơi thiếu nước, nhưng may mắn là chúng tôi đã được trang bị đầy đủ nước từ trước đó.