Những trải nghiệm mới lạ mà hai mẹ con đã trải qua được mô tả sinh động và chân thực, sẽ rất hữu ích cho những gia đình muốn tham gia phượt vào mùa hè này.
Việc tham gia phượt chắc chắn là một trải nghiệm khó quên trong cuộc đời của bất kỳ ai. Chị Bùi Thị Thu Hằng, người sống tại Hà Nội, đã chia sẻ một cách chân thành về 'Nhật ký 5 ngày phượt cùng hai con' của mình, khiến người xem trải qua một loạt cảm xúc từ hồi hộp, căng thẳng đến lo lắng và rồi vui mừng. Hãy cùng lắng nghe chị Hằng kể về chuyến đi đặc biệt này nhé!
Có vô số trải nghiệm 'lần đầu' mà chúng ta muốn trải qua lần nữa. Nhưng việc đi phượt bằng xe máy trong 5 ngày qua Hà Giang, cùng với hai đứa con 14 và 7 tuổi cùng nhau, là một điều tuyệt vời nhưng cũng 'KHÔNG' đầy thách thức.

Ngày 0
Lúc 9:00 tối, ba mẹ con xuống bến xe Mỹ Đình. Cái bến xe này đã được 20 năm rồi, từ thời còn là sinh viên đến giờ vẫn không thấy gì thay đổi.
Bá Bắc mua cho ba mẹ con vé xe giường nằm Hà Nội - Hà Giang sang trọng và tiện nghi, có thể điều chỉnh độ nghiêng theo ý muốn, thêm chức năng massage và màn hình TV lớn như cửa sổ. Lúc 3:00 sáng, xe dừng lại tại homestay Giang Sơn - nơi có hàng nghìn chiếc xe máy cho thuê đang chờ đợi những người thích phượt. Dường như tất cả mọi người từ Hà Nội lên Hà Giang đều ghé lại đây để bắt đầu hành trình của mình.
NGÀY 1: THÀNH PHỐ HÀ GIANG - DU GIÀ 90KM
Lúc 6:00 sáng, tôi đánh thức hai đứa trẻ dậy để chuẩn bị và đóng gói đồ lên đường. Khi nhìn thấy hai chiếc xe máy mà Bá Bắc và em Chồn sẽ điều khiển, trái tim của tôi lặng lại. Chưa bao giờ tôi cảm thấy yếu đuối như lúc này. Tôi tự nhủ rằng 'Mình sẽ làm được', nhưng sự thật là tôi, một người 43 tuổi, đã hơn 20 năm không điều khiển xe máy đi xa hơn 20km, mỗi khi ngồi sau xe máy với cảm giác gió thổi là tôi lại ngủ gật; hai đứa con cũng chỉ có kinh nghiệm ngồi xe máy mấy lần được ba chở từ nhà ra bể bơi... Nhưng tại sao hai đứa con lại thể hiện sự lạnh nhạt như vậy, nhìn các chú chất đồ lên xe và buộc lại?
Đặc sản của Hà Giang là những dãy núi. Đoạn đường từ thành phố Hà Giang - Thuận Hoà - Thái An - Đường Thượng thì cua trái, cua phải, sau đó lại cua trái, và cứ thế, không ngừng cua. Cua qua những con dốc cao và sâu. Phía này là những vách núi cao và hung vĩ, phía kia là những vực sâu thăm thẳm. Chỉ cần đi một đoạn đường là bạn sẽ hiểu tại sao mình không ngủ gật dù gió mát hiu hiu. Hà Giang chắc chắn không phải là điểm đến của tất cả mọi người, vì kể cả những kẻ rong chơi và ngạo mạn nhất cũng có thể 'mắc kẹt' sau những cung đường núi đẹp như hoa lụa.

Và đắm chìm! Đắm chìm giữa bầu trời mây là những dãy núi trùng trùng. Tiếng gió ru, tiếng thác hòa mình, bóng nắng nhảy múa, mây trôi... những tia sáng len lỏi qua khe núi khiến cho mảnh sáng tối trở nên yên bình, ma mị... Đôi khi dừng chân ngắm nhìn mảng xanh mạnh mẽ bên sông Miền, đôi khi lướt qua mảng xám của những tảng đá bay, đôi khi vui vầy bên dòng suối mát... Mình như bị cuốn hút suốt cả đoạn đường dài, đến một cái chớp mắt cũng thấy tiếc nuối vì sợ bỏ lỡ.
Cuối cùng cũng đến được homestay Du Già sau chặng đường dài 90km, bạn anh vẫn bình thản như không. Bạn em thì nhỏ nhắn như con cá vừa bắt lên từ suối. Ăn trưa, nhận phòng, nghỉ ngơi rồi chuẩn bị đi tắm thác.

Đoạn đường hơn 1km từ homestay đến thác đi qua làng bản của người Mông, người Tày, đường lên dốc xuống dốc, đất đá lộn xộn. Những đứa trẻ lăn lộn chơi với đất cát. Dưới trời nắng gay gắt, không có bóng cây nào, hai đứa bé bắt đầu mất kiên nhẫn, la hét như mưa. Mình đã quen với cảnh ồn ào nên không để ý. Cuối cùng cũng thấy nước! Cả dòng nước lớn trào từ trên cao xuống tạo ra một hồ nước tự nhiên trong trẻo như gương. Nắng! Nóng! Mệt! Và lao vào nước lạnh! Sướng tê tái! Tất cả đều nhảy xuống tắm. Trừ bạn anh!

Bạn anh không hứng thú với chuyến đi này nên nguyện vọng khi thổi nến trong bữa tiệc sinh nhật đầu tiên là 'Muốn về nhà'. Và bạn anh phản đối bằng cách quay trở lại với mọi niềm vui của cuộc sống. Khi bị bắt buộc xuống bơi, bạn anh chỉ lội ngang trên mặt nước, vỗ tay nước lên cho ướt chút đầu, sau đó nằm ngửa phơi nắng lơ đãng ngắm nhìn mọi thứ.
Còn bạn em thì sẽ bơi, ngắm nhìn, lặn sâu, hò hét, nhảy múa, vui chơi... Trong đám đông ồn ào, bạn em cùng với Bá Bắc leo lên một mỏm đá cao 4m, rồi nhảy xuống theo dòng thác. Sau 4 lần có sự hướng dẫn, chị Hằng đã đủ 'can đảm' để con gái 7 tuổi tự leo lên một mình trên mỏm đá và nhảy xuống.

Vậy là đã vượt qua được ngày đầu tiên mệt mỏi nhưng đầy cảm xúc. Không ai ngủ gật, không ai trượt chân, không ai nôn trớ...
NGÀY 2: DU GIÀ - MÈO VẠC 90KM
Sáng sớm tại homestay Du Già yên bình. Ba mẹ con thảnh thơi ăn sáng và hít thở trong không khí trong lành, sau đó đóng gói đồ và tiếp tục lên đường. Vượt qua đoạn dốc, qua hai chuồng lợn và đàn gà kêu ríu rít, chúng tôi đến đường lớn. Lại tiếp tục băng băng! Cua trái, cua phải, và cứ thế, như là không bao giờ kết thúc.
Nghỉ chân bên vực sâu thứ hai của Hà Giang - hẻm Nậm Lang - lòng tôi như rơi vào hố sâu khi nhận ra mọi thứ đều xa xôi. Cảm giác hoang mang khi nhìn xuống không thấy đáy; sự vô dụng khi máy ảnh hay điện thoại không thể ghi lại hết vẻ đẹp; lòng buồn khi nhớ rằng bọn trẻ sẽ mau lớn và xa ba mẹ. Dù chúng ta có vội vã đi qua mỗi khoảnh khắc cùng chúng, ký ức sẽ dần phai mờ. Khác với những ngọn núi kia, chẳng lúc nào cũng đứng yên như thể tỏ ra hùng hồn!

Bạn bé bắt đầu ngủ gật trên xe. Khi tôi gác lên giữ bạn bé một lúc, tay tôi bắt đầu tê, lưng tôi bắt đầu mệt. Toàn bộ cơ thể bạn bé mềm như con lươn đổ về phía tôi. Vậy là tôi phải đậu xe ở lề đường để 'kẻ tự phụ' nhất chuyến đi tỉnh táo lại. Vẫn còn thời gian để kể về sao núi ở Hà Giang trồng ngô nhiều đến vậy.
Homestay Lô Lô dừng để ăn trưa, mọi thứ đều đẹp trừ sân tràn ngập ánh nắng. Các bạn con chơi với bầy chó trong khi chờ đợi cơm trưa. Điều duy nhất làm bạn anh tươi cười suốt mấy ngày qua không phải là cảnh đẹp hay đồ ăn ngon, mà là những chú chó.
Ăn trưa xong, tiếp tục di chuyển 5km đến làng Hmong Pả Vi, Mèo Vạc. Phòng của 3 mẹ con có tầm nhìn tuyệt vời ra ruộng ngô và xa xa là dốc đầu tiên của Mã Pì Lèng. 'Buổi chiều là thời gian đi bộ nhẹ nhàng khám phá hố sụp Mèo Vạc, rừng trúc Tìa Cố Xi, ngắm đèo Xín Cái'. Trong lịch trình thì Bá Bắc đã nói như vậy, nhưng thực tế khi đến rừng trúc, tôi đã không muốn rời khỏi chân đất. Nó quá đẹp đến mức mô tả càng nhiều càng thấy thiếu sót. Cả một rừng trúc thẳng tắp đứng với ánh nắng xuyên qua, mọi thứ như nhấp nhô như không biết phải làm gì ngoài việc lấp lánh. Mẹ thiên nhiên đã sắp xếp không gian một cách hoàn hảo và đẹp mê hồn. Tôi thực sự chỉ muốn nghỉ ngơi trong 'yên bình' ở nơi này.

Cung đường luôn rẽ trái, rồi lại rẽ phải...
Ánh nắng dần tắt! Giờ chúng ta sẽ lên đỉnh núi cao nhất của xã Lũng Pù để săn đom đóm. Chỉ có 2km nhưng đường dốc cao và đá lạc lõng khiến nó trở nên xa vạn dặm. Nhìn các em nỗ lực vượt qua từng bước chân sau một ngày dài đi xa hơn 100km, tôi cảm thấy một chút ân hận. May mắn là có túi bim bim mà bạn em gọi là 'đồ ăn sống sót', nên bất kỳ ai kêu ca cũng được tống cho 1 gói để 'bịt mồm bịt miệng'. Trên đỉnh núi cao, gió mạnh và lạnh nên đom đóm không lên. Vậy là đã mất công chờ đợi gần 2 tiếng nhưng chỉ thấy vài ba con đom đóm, cùng với đèn phía biên giới giữa Việt Nam và Trung Quốc. Nhưng lần đầu tiên các em nhìn thấy mông phát sáng nên cũng là một trải nghiệm. Tôi xin em Bắc ảnh chụp những ngày đom đóm phát sáng khắp vùng núi rừng để làm bằng chứng. Thực sự, bất cứ ai đến Hà Giang cũng nên trải qua điều này.
Trở về phòng vào lúc 9:00 tối. Cả 3 nhìn nhau như người xa lạ, mệt nhoài chìm vào giấc ngủ mộng mị... Vậy là ổn cho ngày 2, không ai phàn nàn về mệt mỏi.
NGÀY 3: MÈO VẠC - ĐỒNG VĂN 40KM
Nếu ai đã từng đọc cuốn sách 'Tính khí của trẻ' thì sẽ thấm thía 'niềm vui' của nhà có một đứa trẻ TÍNH KHÍ MẠNH. Còn nhà mình được 'ưu đãi' NHỮNG 2 ĐỨA. Bạn anh luôn yên lặng ở cực điểm hướng nội và bạn em luôn ồn ào ở cực đại hướng ngoại. Vì thế, mình - bạn mẹ - tự như sợi chun mà 'co giãn 10 chiều', để sống sót qua ngày 3, giữa 2 tính khí, một cách ngoạn mục.
Hẻm vực Tu Sản - nơi 3 mẹ con tung hoành cả ngày - được mệnh danh là 'đệ nhất hùng quan' với kiến tạo địa chất độc nhất vô nhị, sâu gần 1.000m, dài 2km. Dòng sông Nho Quế xanh ngọc bích vắt qua hẻm 'dịu dàng', giống như chàng trai trước khi ra chiến trận thì quàng cái khăn vào cổ cô gái, ánh mắt nhìn cô ấy thật hiền từ. Đó! Dịu dàng như vậy.
Đường từ đường lớn xuống nơi để xe máy hẹp và dốc đứng. Vẫn một bên là núi cao và một bên là vực sâu, không có cơ hội cho bất kỳ ai để sửa sai nếu lái xe không vững. Từ điểm đỗ xe, lại đi bộ hàng trăm bậc thang để xuống bến thuyền. Bạn anh bắt đầu than phiền như thác đổ. Mọi thứ khiến bạn anh phải nhích não đều tuyệt, nhưng nếu phải nhích chân thì đều khó khăn. Câu khẩu hiệu có thể giúp bạn anh vượt qua 'bão giông' của những ngày trèo đèo, leo dốc là 'Mệt quá! Bao giờ đến?'. Bạn anh vừa leo, vừa thở, vừa phàn nàn liên tục không ngừng nghỉ. Bình thường thì mình phớt lờ, nhưng lúc mệt - như lúc này - thì chỉ muốn đóng gói và gửi bạn anh về Hà Nội càng nhanh càng tốt.

Con đường phượt của 3 mẹ con.
Sau đó, kéo thuyền sup ra bơi, sau đó nhảy xuống sông tắm! Nắng nóng! Nước lạnh ngắt! Thật phấn chấn! Thật sảng khoái! Đầu óc lập tức quên mất các cách tắm xa hoa mà tôi từng trải qua, nhưng lại nhớ lại cảm giác mỗi tế bào trong cơ thể run rẩy khi tắm nước lạnh ở băng tuyết ở nước Nga cách đây vài năm. Nhìn lên hai vách tường khổng lồ với muôn hình vạn trạng của nhũ đá, tôi bất giác nghĩ rằng con người ta sẽ khi nào mới ngừng khao khát kiểm soát vận mệnh của mẹ thiên nhiên.

Bữa trưa trên mỏm đá với view đắt giá
Bá Bắc chuẩn bị bữa trưa trên mỏm đá với view đắt giá với món dê nướng, gà nướng, dưa chuột và dưa lưới. Nhưng đoạn này lại thiếu bia lạnh, nên phải gọi shipper thuyền mang tới. Gió êm đềm! Không gian yên bình! Và không khí thanh thản! Nó khiến con người chỉ muốn buông bỏ, tha thứ… Tôi 'tha thứ' cho mọi điều bất thường mà bạn anh đã mang lại trong ngày hôm đó. Còn hai đứa trẻ thì dường như tạm thời 'buông bỏ' mệt mỏi.

Những khoảnh khắc tuyệt đẹp khó quên.
Khi lên lấy xe để trở về, bão bắt đầu kéo đến. Mây đen đưa nhau kéo đến nhanh chóng, những chiếc ghế nhựa bay văng vẳng, bụi bặm và giờ đây cái hẻm trở nên u ám. Cơn gió lớn đến mức khiến tôi sợ rằng trên dốc gió sẽ đẩy xe bay. Nhưng Bắc nói nếu không đi ngay, mưa sẽ tới và xe không thể lên dốc. Vậy là chúng tôi mạnh dạn lao lên dốc, an toàn về lại homestay.
Buổi chiều từ Mèo Vạc trở về Đồng Văn chỉ 40km, đi qua con đường Mã Pì Lèng - 'tứ đại đỉnh đèo' hay còn gọi là 'Sống mũi con ngựa'. Trời vừa mưa xong, không có nắng nên không đẹp lung linh ma mị, nhưng nhiều mây bay cuồn cuộn… Cảm giác như có thể nắm lấy mây, cho vào túi và mang về Hà Nội. Trời mưa rơi rơi nhỏ, nên kế hoạch chụp ảnh tại mỏm đá lưỡi quỷ, qua đường đi bộ vách đá trắng, trải nghiệm đường mạo hiểm Tả Lủng đành phải huỷ bỏ. Ngày 3 kết thúc bằng trải nghiệm massage và tắm lá thuốc.
NGÀY 4: ĐỒNG VĂN - QUẢN BẠ 120KM
'Mẹ Hằng muốn các con sẽ học được gì sau mỗi chuyến đi?'. Câu trả lời của tôi cho đến hết cuộc đời làm mẹ của bọn trẻ sẽ vẫn không thay đổi 'Không gì cả'.
Buổi sáng chỉ lướt qua phố cổ Đồng Văn mà mặt hai đứa đều cáu kỉnh, đối xử với tôi như thể tôi là mẹ ghẻ. Vậy là vội vã lên xe tiếp tục hành trình. Đầu tiên là leo lên cột cờ Lũng Cú rồi ghé qua thăm quan làng của người Lô Lô với những ngôi nhà trình tường mái ngói âm dương. Tiếp tục đi xe 1 tiếng thì về đến điểm ăn trưa tại nhà cổ 200 năm của dân tộc Giáy ở Ma Lé. Chủ nhà mặc đồ màu đen, da mặt đen, tóc dài buộc cao - đen, trong nhà từ đồ vật trang trí đến cái xà gồ đều như bám bụp, màu đen. Thậm chí con trâu ngoài cái chuồng cách đó 10m cũng đen tuyền.

Một góc nhìn đẹp đẽ khiến lòng người nao lòng.
Buổi chiều thăm dinh vua Mèo tại Sà Phìn, đi qua vườn hoa tam giác mạch còn sót lại, sau đó vượt qua dốc Thẩm Mã rồi quay về Quản Bạ qua đèo Sủa Cán Tỷ. Bạn em ngủ gật mặc kệ nắng mưa và cánh tay mệt mỏi của mẹ. Mỗi đoàn xe phượt của các bạn Tây nối đuôi nhau, còi chào nhau ồn ào. Tự hào vì đang cùng hai chiến binh nhỏ nhất chuẩn bị đến đích vào ngày mai 'trên đường đua'.
Dưới đây là những điều mà hai 'đám nhóc' đã trải nghiệm trong ngày mệt nhất:
- Là cột cờ ở độ cao 1.500m, lá cờ rộng 6m, dài 9m.
- Là việc sử dụng 2 miếng gỗ để ép đất thành tường. Tường nhà thường dày 40-50cm. Nhà của người Lô Lô luôn phải có hình ảnh con voi, con cá và con rồng.
- Hoa tam giác mạch là loại hoa nhỏ nhắn, có thể ăn được.




Những dấu ấn khó phai trong hành trình.
- Dinh vua Mèo có một kho chứa vàng và thuốc phiện đặc biệt, cứng cáp đến nỗi chỉ có thể đánh sập bằng nhiều quả bom.
- Cô bạn bán hoa 13 tuổi, bé như bạn em, vì thiếu chất dinh dưỡng khiến chúng ta cảm thấy tiếc nuối.
- Chiếc túi làm từ sợi lanh tốn rất nhiều công sức để làm, vì vậy mà rất đắt đỏ. Hai đứa tự mua tặng bà mặc dù không thấy vui vẻ lắm trong lòng.
Con người thường sẽ bị thời gian làm cho lãng quên ngày tháng, nhưng sẽ ghi nhớ những khoảnh khắc đẹp trong tim. Bọn trẻ gọi đây là 'kỳ nghỉ hè khốc liệt'!
NGÀY 5: QUẢN BẠ - TP HÀ GIANG 55KM
Cả 3 mẹ con đi bộ tham quan bản người Dao - nơi ngôi nhà nào làm bằng đất đỏ cũng đẹp và trông thật giàu có. Ghé qua cầu treo Nặm Đăm, cái cầu treo mảnh mai vắt ngang qua 2 ngọn núi. 55km từ Quản Bạ về lại Hà Giang không còn nhiều thứ đặc biệt để ngóng. Nhưng bữa trưa cuối cùng với măng chua và gỏi cá bỗng thì chẳng thể chê.
Nằm vật trên sàn nhà chờ đến giờ xe chạy, mình chợt nghĩ về ước mơ bỏ phố về quê trồng rau nuôi gà, chiều chiều ngồi uống bia ngắm mặt trời lặn. Nhưng may mà vẫn chưa ''bốc đồng'' đưa hai đứa con đi. Ở homestay vài ngày là lại nhớ Hà Nội, nhớ việc.


Trải nghiệm có 1-0-2 của 3 mẹ con chị Hằng.
Chia sẻ thêm về hành trình đặc biệt này, chị Hằng chia sẻ: ''Thực ra, từ khi còn bé, mình đã thường kéo bọn trẻ đi khắp nơi. Họ đã từng đi xuyên Việt 2 lần, nhưng lúc đó đều là bằng ô tô do anh mình tự lái. Lần này, mình quyết định cho các con đi bằng xe máy, một phần để chúng được trải nghiệm núi rừng (để họ hiểu rằng Việt Nam thực sự đẹp, và sau này khi đi học, họ vẫn muốn quay trở lại Việt Nam), một phần để tránh tình trạng khi đi ô tô các con thường chỉ biết ngủ và không cảm nhận được nhiều, cũng như để thử nghiệm khả năng chịu đựng và thích ứng của các con khi ngồi trên xe máy suốt mấy ngày. Mình không có ý định 'dạy dỗ' các con, vì thứ mình muốn chưa chắc đã là thứ các con thấy thú vị, nên mình chỉ đưa chúng đi, như một cách để chúng trải nghiệm, cảm nhận và học hỏi...''.
