Trước đó trên TTOTR: Mùa một, mod Trí và mod Trang hoàn thành thử thách điện thoại tới Nha Trang với nhiều niềm vui. Mùa hai, chuyến đi bằng DCar đến Tây Nguyên của mod Vân, Gia Huy và Rubi cũng không kém phần hấp dẫn. Tiếp nối mùa ba, tôi và anh Thảo Huy (@huy.th) quyết định mở rộng và lần đầu tiên, TTOTR có một chuyến đi quốc tế, đặc biệt với việc sử dụng xe máy.
Mời anh em đón xem tập 1 để theo dõi hành trình khám phá:
Ngày trước chuyến đi, nhìn tỏ ra lạc quan nhưng thực sự cũng có phần lo lắng 😁
Ngay sau đó, tôi vội vã đến công ty để lấy xe và thực hiện kiểm tra. Chiếc xe sẽ là đối tác trung thành trong chuyến hành trình này là Aprilia SR GT 200, một trong những mô hình tay ga phiêu lưu ít có được bán chính thức tại thị trường Việt Nam. Xe này thuộc sở hữu của một người bạn mới, đã hoàn thành chặng đường đầu tiên với 1000km, nên không có quá nhiều vấn đề cần chú ý. Chúng tôi kiểm tra và thay nhớt một cách cẩn thận để có một chuyến đi an toàn và đồng thời ghi lại video để chia sẻ kinh nghiệm kiểm tra xe máy trước khi khám phá đường xa.
Sau khi kiểm tra xe, tôi và anh Huy bắt tay vào lên kế hoạch về lộ trình và chuẩn bị cho chuyến hành trình. Dự kiến ban đầu, lộ trình của chúng tôi sẽ là:
Với khoảng 1970km đường đi này, chúng tôi dự kiến thực hiện từ ngày 23 Tháng Mười Một đến ngày 1 Tháng Mười Hai. Vì có lịch trình khá chật vật và sự kiện giải chạy La An vào ngày 3, nên tâm trạng cũng hơi lo lắng. Đôi khi nghĩ đến việc hủy bỏ chuyến đi nhưng cuối cùng quyết định thách thức mình.
Ngày khởi hành đã đến, 23/11. Sau khi mỗi người chuẩn bị hành trang và đồ đạc, điểm hẹn xuất phát sẽ là nhà tôi, khu vực bến xe Miền Tây. Ban đầu dự định hẹn lúc 5 giờ, nhưng đến lúc đó, Sài Gòn mưa gió dữ dội. Do đó, chúng tôi tạm dời thời gian xuất phát, quyết định khởi hành lúc 6 giờ 30.
Chạy từ QL1A đến Tân An, khoảng 7h30, chúng tôi dừng lại ăn sáng. Cơm tấm, một món ăn phổ biến ở Miền Tây, là một trong những món khoái khẩu của tôi. Dừng tại một quán trong chợ để thưởng thức. Cơm tấm là một món khá khó để làm tốt, nhưng ở Sài Gòn, tôi thích ăn ở ba địa điểm: dưới chân cầu Calmette, Ba Ghiền và một tiệm ở chung cư Ấn Quang.
Sau bữa ăn, ghé vào Highlands để thưởng thức một tách cà phê. Tối hôm trước lo lắng và chuẩn bị đồ đạc, nên tôi chỉ ngủ được từ 4h sáng đến 5h, thiếu ngủ đến mức khá khó chịu.
Chúng tôi đi chung một xe, mặc dù không gian hơi chật vì mang theo nhiều đồ đạc, chủ yếu là công nghệ. Tuy nhiên, chúng tôi có thể chia sẻ công nghệ và hỗ trợ nhau nếu mệt mỏi trên đường. Quãng đường 300km, chia đôi nên mỗi người chạy 150km, không quá khó khăn.
Hình minh hoạ cho việc đường xấu thôi, chứ khi chạy xe thì khó chụp hình. Anh em coi video sẽ cảm nhận rõ hơn :D
Một điều làm tôi rất nản khi đến miền Tây là chất lượng đường xá quá kém. Đoạn từ QL1A đến Tân An còn đẹp hơn. Nhưng từ đó trở đi, đường hư, ổ gà, ổ voi rất nhiều. Dù muốn chạy nhanh để tiết kiệm thời gian, nhưng vì quá nhiều 'bẫy', chúng tôi buộc phải chạy chậm hơn. Vấn đề đường đi miền Tây xấu đã trở nên quen thuộc. Mong rằng hạ tầng ở khu vực này sẽ được nâng cấp và chú ý hơn.
Miền Tây là vùng đất rộng lớn với nhiều sản phẩm du lịch độc đáo, như du lịch miệt vườn, khám phá làng nghề, khám phá biển đảo, và du lịch tâm linh. Nếu hạ tầng đường xá được cải thiện, chắc chắn sẽ thu hút du khách và tạo nguồn thu kinh tế mới cho địa phương.

Dù đường đi có khá nhiều khó khăn, nhưng cảnh đẹp ở đây thực sự tuyệt vời. Cánh đồng lúa và ruộng bát ngát mở ra tận chân trời. Các con sông uốn lượn qua các khu dân cư, trở thành phần quan trọng của cuộc sống hàng ngày. Những trường học mang đậm nét cổ kính. Tất cả như những bức tranh sống động mà tôi thường nghe trong những bài thơ và ca khúc quen thuộc.
Gần bến phà Tân Châu - Hồng Ngự, chúng tôi dừng lại để thay pin cho Go Pro và nghỉ ngơi. Lúc này, phát hiện áo mưa từ trước giờ rơi mất. Mưa từ 4-5 giờ sáng, đến 10 giờ đỡ hơn, nhưng sau đó lại mưa liên tục. Không có áo mưa, chúng tôi phải chịu đựng. Hết mưa, chạy tầm 30 phút để quần khô, vừa khô thì mưa lại. Cả ngày liên tục trải qua trạng thái khô ướt, rất không dễ chịu. Bài học: Chuẩn bị đồ cẩn thận, đừng lười, tránh hối hả để tránh hối tiếc.
Khoảng 13-14h chiều, đội mình đã đặt chân đến Châu Đốc. Để vượt qua thành phố, chúng tôi phải di chuyển qua hai chuyến phà: Phà Tân Châu và phà Châu Giang. Niềm vui lớn là cả hai con phà này sẽ đưa chúng tôi qua hai chi lưu nổi tiếng của sông Mekong. Phà Tân Châu vượt sông Tiền, trong khi phà Châu Giang mang chúng tôi qua sông Hậu (sông Bassac, Ba Thắc - tên trên bản đồ để mọi người nhận biết).
Khu vực Hồng Ngự và Châu Đốc rất đông đúc và năng động. Nếu bạn đang trên đường như chúng tôi nhưng gặp vấn đề về thời gian, đây có thể là điểm dừng chân lý tưởng sau một ngày dài.
Vừa qua phà Châu Giang, chúng tôi đã đến Châu Đốc. Châu Đốc cũng là một trong hai đầu của kênh Vĩnh Tế. Dù có thể nhiều người không quen thuộc với tên này, nhưng thực tế, đây là một công trình lớn của Việt Nam với ý nghĩa sâu sắc. Khi đi qua đây, bạn sẽ thấy nó giống như những con kênh khác trải dọc miền Tây. Như mình đã nói, kênh mang lại giá trị lợi ích và lịch sử, không phải là một điểm đẹp nhất để thưởng thức.
Dừng lại dọc bờ kênh để ghi lại những khoảnh khắc đẹp và sử dụng flycam.
Tồn tại hơn 200 năm, kênh Vĩnh Tế vẫn là nguồn lợi quan trọng cho thương mại và nông nghiệp. Nhìn từ bản đồ, bạn sẽ thấy kênh chạy song song với biên giới giữa Việt Nam và Campuchia, straddling khoảng 80-90km. Kênh có chiều rộng khoảng 30m và độ sâu trung bình là 2.55m. Với những số liệu này, Vĩnh Tế (kèm theo kênh Nhà Lê) là hai công trình đào kênh lớn nhất trong lịch sử Việt Nam thời kỳ quân chủ.
Khởi công từ tháng 12/1819 theo sự chỉ đạo của vua Gia Long, việc đào kênh kéo dài đến tháng 5/1824 khiến cho tầm nhìn của người xưa về những lợi ích của nó trở thành hiện thực. Ngày nay, Vĩnh Tế vẫn đóng vai trò quan trọng, mang lại giá trị về thương mại, giao thông, quản lý thủy lợi, thậm chí còn là yếu tố biên phòng. Dân cư từ những ngày đầu đã liên kết với kênh để sống và phát triển qua hàng trăm năm.
'Kênh Vĩnh Tế, biển Hà Tiên,
Ghe thuyền trôi chảy qua lại bên dòng nước.'
Ngoài những tin tức tích cực, mình cũng khám phá những câu chuyện dân gian trong cộng đồng người Khmer. Có phần dân phủ tham gia xây dựng kênh, trong đó có những người Khmer. Vì công việc khó khăn, thiếu thốn, nhiều người đã đánh đổi cuộc sống để tham gia. Khmer Đỏ sau này sử dụng những câu chuyện này để tuyên truyền tình đoàn kết dân tộc và tạo kỳ thị với người Việt. Mặc dù một số nghiên cứu chỉ ra rằng đây chỉ là những câu chuyện được tạo ra cho mục đích khác, nhưng chúng ta nên hiểu về những khó khăn mà cả người Việt và người Khmer đã chung sống để xây dựng công trình tuyệt vời này cho thế hệ sau.
Nhiều hình ảnh của những đầm và cánh đồng được người dân tận dụng tại khu vực ven bờ kênh.
Kênh Vĩnh Tế hiện lên đẹp mắt hơn khi ánh chiều chiều đổ xuống. Mình di chuyển qua kênh vào khoảng 14-15h, tầm này cảnh sắc vẫn khá bình thường. Tuy nhiên, mình sẽ lưu giữ những hình ảnh đẹp nhất cho anh em xem khi trở về. Về chi tiết hơn, mình sẽ viết một bài tổng hợp về kênh Vĩnh Tế sau này.
Hoàn thành chặng hành trình dọc kênh Vĩnh Tế, đến điểm đến cuối cùng. Gần cửa khẩu, các biển hiệu bắt đầu xuất hiện song ngữ Việt - Khmer. Mình đến cửa khẩu khoảng 16h chiều. Thủ tục xuất cảnh ở bên Việt Nam diễn ra đơn giản. Tuy nhiên, khi đến xe, nhân viên cảnh báo rằng xe có thể không được chấp nhận ở bên Campuchia. Vì vùng này thuộc khu vực cửa khẩu, nên mình không thể ghi lại hình ảnh hay quay video. Mình sẽ chia sẻ thêm thông tin chi tiết sau này.
Dù có vẻ một chút khó khăn, nhưng mình quyết định vượt cảnh và nhập cảnh vào lãnh thổ bên kia. Tương tự, thủ tục nhập cảnh cho người ở phía Campuchia cũng diễn ra khá đơn giản. Tụi mình nắm vững thông tin hơn và thậm chí hỏi về chi tiết xe máy mình đang chở. Các quan chức Campuchia hỏi về phân khối xe, và mình giải thích là 174cc, tức là nằm trong phân khúc xe nhỏ. Nghe vậy, họ chỉ đơn giản hướng dẫn mình dắt xe qua chốt hải quan.
Sau khi đóng dấu hộ chiếu và mua SIM, tụi mình dắt xe vượt qua, tưởng rằng đã xong. Nhưng...
Một người ở chốt hải quan chặn lại tụi mình và không cho phép qua. Không may, sau thời gian gặp nhiều người Campuchia thông thạo tiếng Việt, anh này lại hoàn toàn không hiểu tiếng Việt. Anh ta không cho tụi mình qua và yêu cầu một số 'giấy tờ' nào đó mới được phép đi qua.
Sau đó, tụi mình quay lại hỏi mấy anh biên phòng bên Việt Nam, mấy anh kêu tụi em yên tâm qua. Lúc này, mỗi người một lời, không biết tin ai đây. Nhưng khi nhận ra đã là 18h và bên Campuchia không tiếp tục, tụi mình phải quyết định nhập cảnh về lại Việt Nam. Dự kiến, sáng hôm sau sẽ thử lại và tối nay sẽ đi tìm hiểu kỹ hơn về tình hình.
Theo quan điểm cá nhân, có thể lý do hải quan bên kia không cho qua có thể là vì họ nghĩ chiếc xe khá to, hầm hố và đẹp, nên nghĩ là xe phân khối lớn. Ngoài ra, vì đây là chiếc xe mượn, không phải của chính mình, nên có thể không được phép qua.
Trước đó, mình đã liên lạc với một anh biên phòng ở Việt Nam, ảnh bảo nếu muốn qua thì ảnh sẽ giúp dắt xe qua. Tuy nhiên, ảnh cũng cảnh báo rằng công an Campuchia rất nghiêm túc và thường xuyên quan tâm đến xe máy của những người từ các quốc gia khác chạy qua. Nếu qua, chỉ nên di chuyển ở khu vực Bokor, tránh xa Phnom Penh hay Siem Reap. Một số người địa phương cũng khuyên mình không nên mang xe qua đó, vì có thể gặp phải rất nhiều phiền toái.
Và như vậy, kế hoạch của chúng tôi bị thay đổi một cách bất ngờ. Không thể mang xe máy qua Campuchia theo kế hoạch ban đầu, và có nguy cơ mất mùa ba...
Hãy đợi đọc tập 2 để theo dõi cách chúng tôi giải quyết tình huống này.
Tập 2 đã sẵn sàng, mời các bạn theo dõi hành trình tiếp theo của chúng tôi: 