
Cuộc đời của Nelson Mandela chứa đựng nhiều sự kiện đặc biệt. Nelson Mandela sinh vào ngày 18 tháng 7 năm 1918. Ông là chủ tịch của ANC, là Tổng thống đầu tiên của Nam Phi gốc Phi, người luôn dành cả cuộc đời mình cho cuộc chiến đấu vì độc lập và chống chủ nghĩa phân biệt chủng tộc ở Nam Phi và trên toàn châu Phi. Theo mọi câu chuyện kể về cuộc đời ông, bạn sẽ hiểu hết về sự nghiệp chính trị của ông, từ ngày ông sống trong bộ tộc Xhosa với câu chuyện về việc cắt da quy đầu theo phong tục truyền thống, đến những ngày học tập tại trường truyền thống Fort Hart với thanh niên gốc Phi, đến những chuyến phiêu lưu của ông khắp châu Phi và cuộc chiến đấu cuối cùng ở nhà tù Roblen Island.
Trong sách, ông viết, “Khi cha tôi kể về những trận đánh lịch sử và những người anh hùng Xhosa, mẹ tôi lại kể về những truyện ngụ ngôn và truyền thuyết Xhosa được truyền miệng qua nhiều thế hệ. Những câu chuyện này thức đẩy trí tưởng tượng của chúng tôi và thường mang theo một bài học về đạo đức… Đó là những câu chuyện đơn giản, nhưng thông điệp của chúng vĩnh viễn - lòng tử tế và lòng can đảm sẽ được thưởng xứng… Cuộc sống của tôi, giống như đại đa số người Xhosa thời đó, được hình thành bởi phong tục, nghi lễ và sự kiêng kỵ. Đó là điều không tránh khỏi; đó là cái thiên định. Đàn ông đi theo dấu vết của cha mình, phụ nữ đi theo dấu vết của người mẹ””. (Trang 19-20) Có lẽ những câu chuyện, những sự kiện đó đã giúp ông hình thành tư tưởng và định hướng sự nghiệp chính trị của mình.
Đối với những nhân vật như Nelson Mandela, giá phải trả để đạt được vinh quang là quá lớn. 28 năm trong tù, một khoảng thời gian đáng kinh ngạc, nếu thời trẻ thơ là những năm tháng quan trọng nhất của cuộc đời, đối với ông, đó là thời gian ở trong nhà tù. Một nửa cuộc đời của Mandela đã trôi qua trong tù, nhưng cũng là nửa cuộc đời ông sống đáng giá nhất. Mandela bắt đầu ngồi tù từ năm 34 tuổi đến năm 62 tuổi. Ông đã phải chia tay với vợ đầu tiên vì bà không thể chịu được cuộc sống làm vợ của một người như Mandela. Ông cũng không thể ở bên khi 2 đứa con của mình qua đời. Tuy nhiên, trong câu chuyện của ông, không thể không nhắc đến câu chuyện về Nomzamo Winifred, vợ thứ hai, người là nguồn an ủi quan trọng của ông. Nhưng chỉ hai năm sau khi ông được tự do, năm 1992, họ đã ly hôn. Dường như những người chiến đấu như Mandela không thể có một cuộc sống gia đình ổn định. Như ông nói, “cuộc sống của tôi là cuộc chiến, vì vậy, có rất ít thời gian dành cho gia đình. Đó luôn là điều tiếc nuối nhất, và là mất mát lớn nhất trong cuộc đời tôi”.
Ngay từ trang đầu tiên, Nelson Mandela viết: “Tôi dành cuốn sách này cho sáu đứa con của mình: Madiba và Makaziwe (con gái đầu lòng), cả hai đã ra đi, cho Makgatho, người đã ủng hộ và yêu thương tôi; cho 21 đứa cháu và 3 đứa chắt – họ là niềm vui của cuộc đời tôi; và dành cho bạn bè, đồng nghiệp và bạn bè chiến đấu của tôi ở Nam Phi, những người đã phục vụ, những người có lòng can đảm và lòng yêu nước luôn là nguồn cảm hứng của tôi”.
Tôi nhớ một câu nói: “Mọi con đường dẫn đến Tự Do đều bắt đầu từ trường học”. Có lẽ, con đường Tự Do của ông bắt đầu từ những năm tháng ấu thơ học tập trong bộ tộc Xhosa, rồi tại Fort Hart. Năm 1993, cùng với de Klerk, ông nhận giải Nobel Hoà bình. Nhưng sự Tự Do và bình đẳng của người Phi ở Nam Phi mới là niềm hạnh phúc lớn lao nhất, là thành quả, là phần thưởng cho sự nỗ lực của ông.
Dịch giả Nguyễn Văn Đoá đã rất cống hiến cho tác phẩm này, với văn phong dịch sáng sủa, gọn gàng, không khô cứng mà tràn đầy văn chương. Cả hai tập sách đều rất tốt, điều này thực sự là điều đáng kinh ngạc trong bối cảnh dịch thuật và xuất bản ngày nay. Chỉ có một điều đáng tiếc là cuốn sách không có mục lục. Vì vậy, nếu bạn có cuốn sách này, xin hãy in ra một mục lục từ phần giới thiệu này và đặt vào cuốn sách, bạn sẽ dễ dàng hơn khi đọc về cuộc đời của Nelson Mandela. Nếu dịch giả bổ sung thêm một số chú thích về nhân vật, bộ tộc, địa danh và tổ chức của người Phi, chúng ta sẽ hiểu rõ hơn về những điều ông Mandela kể.
Xin giới thiệu với bạn đọc.
