Đêm hè, dạo chơi trên con phố đèn sáng rực, chúng tôi đột nhiên nảy ra ý tưởng: “Chúng ta hãy khám phá Măng Đen nhé!”. Lúc đó, cả ba đều vừa nghỉ việc.
Hành trình Măng Đen trong bức tranh hoa anh đào rực rỡ quanh hồ Đăk Ke

Được, thôi thì đi. Đặt xe gấp, homestay cũng vội vàng, chúng tôi lên đường vội vàng, hầu như như là bỏ chạy.
Thành phố Kon Tum chào đón chúng tôi bằng hơi lạnh tê người vào lúc 4h. Chúng tôi thuê xe máy và vượt qua quãng đường khoảng 60km chạy đến Măng Đen.
Con đường trải nhựa mịn màng, những khúc cua êm dịu, rừng thông reo vang và không khí se lạnh. Đi một đoạn, chúng tôi phải dừng lại để ngắm nhìn và để hít thở cho lồng ngực tràn đầy không khí, điều mà chúng tôi đã ước ao nhiều lần giữa Sài Gòn.
Măng Đen - thị trấn huyện lỵ thuộc huyện Kon Plông, tỉnh Kon Tum. Tên Măng Đen bắt nguồn từ T’măng Deeng, từ ngôn ngữ của người Mơ Nâm, có nghĩa là vùng đất bằng phẳng và rộng lớn. Măng Đen không phải là loại măng màu đen như chúng tôi đã đùa trên hành trình đi.
Nằm ở độ cao 1.200m so với mực nước biển và bao phủ bởi rừng nguyên sinh mênh mông, Măng Đen thừa hưởng không khí ôn hòa, dễ chịu.
Chúng tôi đến homestay vào giữa trưa. Homestay nhỏ xinh, được phục hồi từ một biệt thự cổ, tọa lạc gần hồ Đăk Ke. Đây là nơi nghỉ ngơi của ba thanh niên 9X từng sống ở thành phố trước khi quyết định rời khỏi để lên Măng Đen mở homestay.
Ở phòng đôi có ban công hướng ra rừng thông, khi mở cửa sổ, ánh nắng mặt trời xiên qua và tạo nên những đường sáng trên vườn rau nhỏ. Tôi mang theo vài cuốn sách từ Sài Gòn, Quảng Trường Ngôi Sao, Ngày Mai..., bày chúng trên cửa sổ, bên cạnh chậu cây và vài cành thông khô, tạo cho bản thân một không gian sống thật thơ mộng.

Mặc dù được gọi là thị trấn, nhưng Măng Đen vẫn giữ sự vắng vẻ. Khu vực này có một khu được biết đến với cái tên "làng biệt thự ma", nằm giữa rừng thông, tăng thêm sự yên bình với một chút huyền bí. Biệt thự này được xây dựng cách đây hơn chục năm với hy vọng sẽ là điểm đầu sóng du lịch, nhưng sau đó đã rơi vào lãng quên.
Trong ban ngày, nắng len lỏi vàng bát ngát thị trấn nhỏ, nhưng dưới ánh nắng vẫn có chút lạnh se se mà không hề nóng bức. Vào buổi tối, từ khoảng 18h, sương xuống, nhiệt độ giảm, tạo cảm giác lạnh buốt. Đến khoảng 19h, đường phố hầu như đã trở nên vắng vẻ.
Trong không khí đó, bữa ăn lẩu cá tầm, gà nướng lá tiêu rừng, cơm lam, thịt heo rừng quay nóng hổi thơm phức là tuyệt vời. Ly cà phê phin thảnh thơi rơi từng giọt ở góc quán nhỏ, đó là những ngày tuyệt vời của chúng tôi.
Ở trung tâm Măng Đen, hồ Đăk Ke yên bình. Mặt nước trong, màu xanh biếc, sóng nhỏ nhẹ lăn tăn, bao quanh là cây xanh và cả những cây mai anh đào. Người dân địa phương nói rằng, vào tháng 12, tháng 1, mai anh đào nở, chiếu sáng bóng mặt hồ, rất đẹp! Măng Đen còn có thác Ba Sỹ nổi tiếng.

Điểm thu hút tôi nhất ở Măng Đen là đồi cỏ xanh mênh mông, được người dân giới thiệu. Cỏ trồng ở đây là loại cỏ voi, màu xanh ngắt, cao hơn nửa người.
Đâu đó, những mái nhà sàn và chiếc xe công nông chậm rãi đi qua. Khi đứng giữa đồng cỏ, tôi nghĩ về ước mơ “làm người canh giữ lũ trẻ trên cánh đồng” của nhân vật Holden Caulfield trong cuốn sách Bắt trẻ đồng xanh.
Tôi còn mơ về một ngôi nhà gỗ giữa cánh đồng cỏ xanh ấy, mỗi ngày vui đùa cùng các em nhỏ vùng cao nguyên. Nhưng có lẽ, cũng giống như Holden Caulfield, “điều đó thật điên đảo và ngu ngốc, anh biết!”.
Chúng tôi rời khỏi Măng Đen trong một buổi sáng sương trắng bao phủ, mang theo những kí ức trong lành về thị trấn nhỏ và quyết hứa sẽ trở lại khi hoa anh đào nở quanh hồ Đăk Ke.

Theo cách mà Albert Camus nói: “Giữa mùa đông, tôi nhận ra một mùa hè bất khả chiến bại trong tâm hồn”. Ở Măng Đen, những ngày hè ngắn ngủi đã mang đến cơ hội để tạm quên đi những lo âu, để sống giản đơn và tích cực, để trở thành phiên bản tốt hơn của chính bản thân tôi.
Lúc này, tôi vẫn giữ trong tâm trí những hình ảnh về tiếng thông rì rào, mái nhà sàn đỏ, đồng cỏ xanh mát, mùi cà phê thơm phức, và những nụ cười thật thà.

Theo NGUYỄN THANH THẢO/ Tuổi Trẻ
***
Tham khảo: Cẩm nang du lịch Mytour.com
Mytour.comNgày 28 tháng Mười Hai năm 2018