Với ấn tượng về Tà Năng, Thanh mô tả rằng rừng thông xanh mát nhưng trên đường trekking, đoàn cô gặp phải cơn bão nên phải quay trở lại khi mới đi nửa chặng.
Chuyến hành trình khám phá Tà Năng - Một trải nghiệm không giống như mơ của cô gái Sài Gòn
Hoài Thanh, người làm việc trong lĩnh vực truyền thông và sinh sống tại Sài Gòn, vừa hoàn thành chuyến đi trekking Tà Năng - Phan Dũng kéo dài hai ngày một đêm. Đoàn trekking của cô bao gồm 8 người, trong đó có 6 khách (bao gồm một người Mỹ), một leader và một porter. Dưới đây là chia sẻ của Thanh về hành trình đầy ấn tượng này.
Ngày đầu tiên trên hành trình khám phá Tà Năng khá ổn định với bầu trời âm u, không có nắng quá gay gắt. Mọi người đều rất hào hứng, đồng lòng hòa mình vào cuộc phiêu lưu trekking Tà Năng. Phong cảnh ở đây đẹp tuyệt vời với rừng thông trải dài, cây cỏ xanh mướt, và những đồi núi đồng quanh. Tuy nhiên, đường đi không hề dễ dàng, đặc biệt với những người mới thử sức như tôi. Đi một mình đã đủ khó khăn, chưa kể việc phải mang theo balo nặng ký và leo lên rừng, sau đó lại phải lội xuống ruộng.

Thanh (bên trái) tận hưởng khoảnh khắc chụp ảnh ở đầu hành trình dưới ánh nắng mặt trời tươi trẻ.
Gần trưa, cơn mưa đầu tiên bắt đầu rơi, forcing mọi người khoác áo mưa sẵn sàng đối mặt với hành trình vượt qua cơn bão nay.
Ai đã từng bước chân trong rừng sẽ hiểu, nhiệt độ bên trong rừng luôn thấp, đặc biệt là khi trời mưa khiến mọi thứ trở nên ẩm ướt và lạnh buốt. Trong cơn mưa, cảm giác như cơ thể đang vác nặng hơn cả chục ký với balo, đôi giày ướt nặng như đá vì nước và bùn lầy. Toàn bộ người như bị ướt sũng, lạnh chết, chiếc áo mưa mỏng manh không đủ che chắn. Việc bám trên những đoạn đường dốc là một thách thức, đôi khi phải bò bằng tay hoặc lần mò qua những đám cỏ, đường đi đầy trơn trượt như bôi mỡ. Đi xuống đồi là một thử thách khác khi phải sử dụng tất cả các phần của cơ thể để giữ thăng bằng, bò, lết và tránh bị trượt dù mưa vẫn rả rích, gió thì thổi lạnh.
Đúng 4h20 chiều, toàn bộ đoàn dừng chân cắm trại và tổ chức buổi BBQ tại đỉnh đồi 3G (nơi duy nhất có sóng 3G). Mặc dù trời đã ngừng mưa, nhưng chúng tôi hy vọng rằng thời tiết sẽ tốt vào sáng hôm sau, để có cơ hội ngắm nhìn đám mây bồng bềnh trong núi. Tuy nhiên, sau bữa ăn và khi nằm vào lều ngủ lúc 9h tối, một cơn bão đột ngột kéo đến.

Dù đoàn đã cắm trại nhưng hoàn toàn không hay biết về sự xuất hiện của cơn bão.
Từ lúc đó cho đến khi rời khỏi Tà Năng, nhóm của chúng tôi không có một khoảnh khắc nào được tận hưởng ánh nắng mặt trời. Mưa không ngừng, gió thổi kèm theo cảm giác lạnh buốt khiến một chiếc lều bị cuốn lên. Chúng tôi nằm trong lều cảm nhận được sức gió mạnh khiến lều gần như sát vào khuôn mặt, nước mưa thấm vào bên trong làm ướt sũng quần áo và đồ đạc. Túi ngủ trở thành một “bể nước” khiến lưng, chân và đùi tôi ướt sũng.
Chúng tôi cố gắng tìm góc khô ráo nhất trong lều, co ro lại, lưng đau nhức vì nằm trên đồi cứng với đám cỏ đâm vào da thịt ẩm ướt. Cảm giác lạnh lẽo, đau nhức và sợ hãi tràn ngập. Người bạn Mỹ nhìn tôi và thầm thì: “Như trong một bộ phim kinh điển, chúng ta có còn sống không nhỉ?” Tôi phải an ủi anh ấy: “Yên tâm, mai chúng ta sẽ trở về nhà, tôi nhớ ánh nắng Sài Gòn lắm rồi, về là tôi mời mày uống cà phê đen đá nhé…”.
Khi đến 7h sáng, cơn mưa vẫn rơi như trút nước, gió thổi mạnh. Đối diện với tình hình khó khăn, quyết định cần được đưa ra ngay: dỡ trại và lựa chọn giữa việc tiếp tục qua Phan Dũng hay quay trở lại Tà Năng. Leader quyết định quay lại con đường 15 km về điểm xuất phát, vì vượt qua Phan Dũng lúc này trở thành một hành động rủi ro, với nhiều con suối lớn, nước dâng cao che phủ cầu, tạo ra tình trạng nguy hiểm.

Phần đoạn đường đầy bùn lầy, trơn trượt trên hành trình trở về điểm xuất phát.
Do chấn thương chân, tôi buộc phải di chuyển bằng chiếc xe chở hàng, với sự giúp đỡ của porter địa phương tên là Y Nhung. Trong tình hình khó khăn đó, ngồi trên chiếc xe tự chế băng qua rừng, vượt qua những dòng suối dữ dội với cảm giác chênh vênh và sợ hãi là điều không thể tránh khỏi.
Con đường mòn trong rừng hẹp, đầy gồ ghề, trơn trượt, một bên là vực, một bên là đồi. Một phút lơ là, một chút sơ sảy có thể đẩy cả người lẫn xe xuống vực. Trong lúc đó, tôi chỉ có thể cầu nguyện, cầu sự bảo hộ từ Phật tử và đặt niềm tin vào porter. Y Nhung phải dùng cả hai chân chạm đất để giữ thăng bằng trên con đường trơn trượt, vì phanh xe không có tác dụng khi mặt đường ẩm ướt.
Vượt qua những dốc đèo hiểm trở, đứng đối mặt với thách thức, tôi phải tự mình vượt qua với đôi chân đau nhức, không có đồng đội ở bên cạnh. Hình ảnh vật lộn với địa hình khắc nghiệt, đưa cả người và xe qua những dòng suối nước cuồn cuộn, khiến tôi cảm nhận rõ ràng sự xa xôi của con đường trở về nhà.
Cuối cùng, cả đoàn trekking đã trở về Sài Gòn sau hai ngày một đêm chiến đấu với cơn bão. Theo thông tin từ các porter, đoàn chúng tôi thực sự may mắn khi quyết định rời đi sớm. Nếu chúng tôi trở lại Tà Năng muộn hơn, nước sông đã lên ngập cầu, khiến chúng tôi bị kẹt lại núi vì mưa kéo dài đến ngày hôm sau. Nhiều đoàn trekking khác đã mắc kẹt tại khu vực này vì cơn bão ngày càng mạnh mẽ.
Sau chuyến đi giữa cơn bão này, tôi càng hiểu rõ sự nhỏ bé của con người trước sức mạnh của tự nhiên và giá trị của cuộc sống. Mọi thứ vật chất, tài sản, và địa vị xã hội trở nên không quan trọng khi đối mặt với sự sống và cái chết. Cuối cùng, hạnh phúc thực sự là sự bình yên. Đây là bài học quý giá mà tôi học được từ chuyến đi này, và tôi sẽ chắc chắn kiểm tra thông tin dự báo thời tiết kỹ lưỡng hơn trước khi quyết định du lịch ở bất kỳ đâu.
Theo bài viết của Huỳnh Hoài Thanh trên Vnexpress
Tác giả: Hoàng Hiển Ngô
Từ khóa: Hành trình đầy thách thức - Chuyến trekking Tà Năng của người con Sài Gòn
