
Trong cuốn 'Sự sống sau cái chết', Tiến sĩ Raymond Moody đã mở đầu cho việc khám phá những trải nghiệm gần tử (TNCT) và từ đó đã có nhiều tác phẩm khác nói về hiện tượng kỳ lạ này. Jeffrey Long, một bác sĩ chuyên về ung thư tại Houma, Louisiana, đã tích cực tham gia nghiên cứu về TNCT, mà ông định nghĩa là 'những sự kiện xảy ra khi một người gần chết hoặc thực sự đã chết lâm sàng.'
Năm 1998, ông thành lập Quỹ nghiên cứu trải nghiệm gần tử trên trang web www.nderf.org và trong suốt 10 năm, ông đã thu thập thông tin từ hơn 1.300 người đã trải qua TNCT. Đa dạng về chủng tộc, tôn giáo và nguồn gốc dân tộc từ khắp nơi trên thế giới, họ đã chia sẻ trải nghiệm thông qua một bảng câu hỏi dài 100 trang. Ông tin rằng có một sợi dây tơ chung nối kết tất cả những cá nhân này lại với nhau: Đối mặt với một bi kịch lớn lao, họ bị đẩy vào trạng thái kỳ lạ, kỳ diệu và tràn đầy tình yêu, từ đó thay đổi mãi mãi cuộc sống của họ.
Trong cuốn sách 'Hành trình vượt qua cái chết', ông thảo luận về 12 yếu tố của TNCT và các câu chuyện từ những người đã từng trải qua chúng. Những yếu tố này bao gồm:
1. Khi rời khỏi thân thể
2. Nâng cao khả năng giác quan
3. Tràn đầy cảm xúc tích cực sâu sắc
4. Bước vào hoặc xuyên qua một con đường hầm
5. Bắt gặp một nguồn sáng chói lòa hoặc nhiệm màu
6. Gặp người thân hoặc bạn bè đã qua đời, hoặc những sinh vật huyền bí
7. Cảm nhận sự vượt ra ngoài giới hạn không gian hoặc thời gian
8. Hồi tưởng về cuộc sống đã trải qua
9. Trải nghiệm thế giới bên kia (thiên đường)
10. Lĩnh hội sự hiểu biết đặc biệt
11. Thấy mình ở ranh giới giữa sống và chết
12. Trở lại cơ thể ngoài ý muốn hoặc có chủ đích

Kết quả cuối cùng của tất cả các lời kể này, theo ông, chính là 'có sự sống sau khi qua đời'. Một cuộc sống khác biệt hoàn toàn so với những trải nghiệm hàng ngày: mạnh mẽ hơn, rực rỡ hơn, tràn đầy năng lượng hơn.
Ví dụ, đây là một câu chuyện cảm động của một bệnh nhân tim khi ngừng đập trong phẫu thuật. Cô ta kể: “Tôi đứng trên cao nhìn xuống các bác sĩ làm việc trên thân thể của mình. Thay vì lo lắng, tôi cảm thấy vui sướng. Việc họ cấp cứu tôi làm tôi cảm thấy buồn cười, vì tôi không cảm nhận được bất kỳ cảm giác đau đớn nào. Sau đó, tôi bị hút vào một con đường hầm, ở đó có cánh cửa mở ra ánh sáng chói lòa, nhưng không gây khó chịu! Tôi đi qua nó và cảm nhận sự ấm áp, tình yêu thương, sự thấu hiểu và trí tuệ – sự thông hiểu về mọi thứ.
Mọi thứ đều sáng rõ, sống động; màu sắc mỗi lúc càng sáng và rõ ràng hơn. Tất cả đều yên bình và yên lặng, và tôi tiếp tục đi vào nguồn sáng ấy... Tôi muốn ở lại đó mãi và không muốn quay trở lại, bởi tôi biết rằng tất cả sự bình an, sự ấm áp và ánh sáng sẽ không đi cùng tôi trở lại thế giới hiện tại. Tôi cố gắng đến dòng suối nhưng bị hút ngược lại con đường hầm. Tôi rời xa ánh sáng và cảm thấy nặng nề bởi sự mất mát và bất an, giác quan dần dần trở nên mờ đi, cảnh vật trước mắt tối tăm so với bức tranh sáng láng kia.”
Một trải nghiệm mà nhiều độc giả có thể cảm nhận khi đọc sách này là sự thay đổi sâu sắc trong cuộc sống của những người đã phải đối diện với cái chết. Họ trải qua cảm giác sắp phải từ bỏ cuộc sống quen thuộc đến mức không thể tiếp tục sống như trước kia. Họ học được cách yêu thương gia đình, trân trọng hiện tại hơn và theo đuổi những ước mơ đã bị lãng quên.”
Chúng ta sống như thể cuộc sống còn dài dằng dặc, cho đến khi chợt nhận ra rằng thời gian thực sự rất ngắn ngủi, thì mọi việc đã quá muộn. Và những ai đứng trên bờ vực mong manh này mới hiểu được bài học sâu sắc nhất. Cuối cùng, nếu bạn nhận ra mình chỉ có một cơ hội duy nhất, bạn sẽ cố gắng hết mình để tận dụng cơ hội này.
Norman Kusin viết: 'Cái chết không phải là điều lớn nhất mà ta phải mất trong cuộc đời. Điều lớn nhất là khi ta để cho tâm hồn tàn lụi ngay khi còn sống'. Đừng để khi gặp thần chết, mới mong muốn có thêm một cơ hội để trở lại cuộc sống.
