
Jiddu Krishnamurti, nhà tư duy và triết gia hàng đầu, vẫn để lại dấu ấn sâu sắc trong tâm trí chúng ta. Cuốn sách 'Tự do vượt trên sự hiểu biết' là một cẩm nang không thể bỏ qua trong hành trình tìm hiểu triết học của ông.
Trong tác phẩm này, Krishnamurti chia sẻ cách để tự giải thoát và thay đổi môi trường xã hội xung quanh mình. Sự thay đổi bắt đầu từ bên trong, và chính nó có thể thay đổi thế giới.
Suốt hàng thế kỷ, chúng ta đã bị đánh cắp tri thức, văn hóa và tôn giáo từ bên ngoài. Chúng ta cần phải tìm ra sự thật cho riêng mình, không chạy theo những hứa hẹn từ người khác.

Hầu hết chúng ta phản đối những kẻ chuyên chế và độc tài, nhưng trong thâm tâm chúng ta lại dễ dàng chấp nhận lẽ sống của họ để dùng làm tấm bản đồ cho cuộc đời mình. Câu hỏi liệu có hay không có một vị Chúa, một vị thánh, một chân lý vĩnh hằng hay bất cứ tên gọi nào khác, không bao giờ có thể được trả lời bằng sách vở, bởi các linh mục, triết gia hoặc đấng cứu tinh. Không ai và không có gì có thể trả lời câu hỏi đó ngoài chính bạn và đó là lý do tại sao bạn phải hiểu chính mình.
Tính non nớt chỉ nằm trong sự thiếu hiểu biết về bản thân. Hiểu chính mình là khởi đầu của trí tuệ. Sự thật không có con đường mòn, và đó là vẻ đẹp của sự thật, nó đang sống. Bạn không thể phụ thuộc vào bất cứ ai. Không có hướng dẫn, không có giáo viên, không có thẩm quyền nào có thể nói thay chân lý hộ bạn. "Điều quan trọng không phải là một triết lý sống mà là quan sát những gì thực sự diễn ra trong cuộc sống hàng ngày của chúng ta, dù bên trong nội tâm hay bên ngoài thế giới", ông viết.
Vì thế, ông cho rằng các mệnh lệnh được áp đặt sẽ luôn tạo ra sự nổi loạn. Tất cả thẩm quyền thuộc bất kỳ loại nào, đặc biệt là trong lĩnh vực tư tưởng và hiểu biết, đều gây ra sự tàn phá xấu xa nhất. Lãnh đạo huỷ hoại những kẻ tuân phục và những người đi theo phá hủy các nhà lãnh đạo. Bạn phải là giáo viên và môn đệ của chính bạn. Ông trấn an bạn rằng, "Nếu không đi theo một ai đó, bạn cảm thấy rất cô đơn phải không. Vậy cứ hãy cô đơn đi".

Tại sao bạn sợ hãi khi ở một mình? Bởi vì bạn phải đối mặt với chính mình như bạn vốn là và bạn thấy rằng mình trống rỗng, đần độn, ngu ngốc, xấu xí, đầy tội lỗi và lo lắng. Một thực thể nhỏ mọn, "kém chất lượng", "đã qua sử dụng". Đối mặt với sự thật này; nhìn nó đi, đừng chạy trốn nó. Khoảnh khắc mà bạn chạy trốn, nỗi sợ bắt đầu. Vì vậy, tích luỹ kiến thức về bản thân và tìm hiểu về bản thân là hai điều khác nhau, vì kiến thức bạn thu thập được về mình luôn là quá khứ. Bạn luôn thay đổi mỗi ngày và luôn có những điều đáng ngạc nhiên để học hỏi về mình.
Người ta vẫn nói: "Đừng đặt chìa khóa hạnh phúc của bạn vào túi người khác". Chúng ta không thể tác động đến thế giới ngoài kia, nhưng có quyền kiểm soát nội tâm của mình. Khi những người khác có thể chi phối cảm xúc bạn, bạn trở thành nô lệ cho các ham muốn của họ, mà quên mất bản thân mình muốn gì. Bạn vui khi họ vui, bạn buồn vì họ buồn.
Mỗi khi bạn bị ép buộc phải làm điều gì đó vì đó là nhiệm vụ của bạn, bạn sẽ không cảm thấy hứng thú với những gì bạn đang làm. Khi có tình yêu, lúc đó sẽ không còn nữa cảm giác gánh nặng và không có trách nhiệm. Tự do và tình yêu luôn đi kèm với nhau. Nếu bị buộc phải, thì đó không thể được gọi là yêu, và nếu có một tình yêu thực sự, bạn sẽ không cảm thấy bị hạn chế. Đó chính là một sự tự do vượt qua mọi rào cản.
Mytour tổng hợp | Ảnh: Sưu tầm
