
Trên các trang mạng xã hội, bạn thường nghe những lời khuyên về việc vượt ra khỏi vùng an toàn, nhưng đâu là sự thật?
Khi ở trong vùng an toàn, bạn thường tự phụ về bản thân hoặc luôn nghi ngờ mình, nhưng điều này không làm bạn tiến bộ.
Vùng an toàn thật tuyệt vời, nhưng không thể phát triển được. Hãy dấn thân ra ngoài để trải nghiệm thế giới.
Tôi từng tin vào việc phải vượt ra khỏi vùng an toàn nhưng cuộc sống đã dạy tôi điều khác.
Khi tôi sống trong vùng an toàn, cuộc sống của tôi bắt đầu rối ren và căng thẳng.
Tôi luôn tìm cách cải thiện bản thân và bước ra khỏi vùng an toàn nhưng kết quả lại ngược lại.
Tạo ra một điểm dừng cho bản thân.
Dù tôi cố gắng vượt qua sự sợ hãi, nhưng cuối cùng nỗi sợ hãi cũng làm tôi suy sụp.
Dù chỉ mới ở độ tuổi hai mươi vài, tôi đã cảm thấy mệt mỏi đến nỗi không thể đứng dậy, phải nằm trên giường. Vấn đề về tim đập nhanh và cơn ác mộng liên tục quấy rối tôi vì đã quá đà trong việc đặt áp lực lên bản thân. Cuối cùng, tôi quyết định dừng lại, nhận ra rằng mình có những giới hạn và không thể liên tục vượt qua chúng.
Về mặt đen tối, vùng an toàn có thể hiểu là một vùng ổn định về nhiệt độ. Nhưng từ góc nhìn tâm lý, đó là trạng thái mà con người cảm thấy thoải mái và kiểm soát được môi trường xung quanh. Nhưng liệu từ khi nào việc vượt qua trạng thái này trở thành mục tiêu hấp dẫn như vậy?
Năm 1907, một nghiên cứu về chuột của nhà tâm lý học Robert Mearns Yerkes chỉ ra rằng “Sự lo lắng có thể cải thiện hiệu suất cho đến một mức độ kích thích tối ưu.” Mặc dù ông cũng là người ủng hộ thuyết ưu sinh và công trình nghiên cứu của ông có thể bị phê phán về phân biệt chủng tộc.
Ý tưởng sử dụng căng thẳng để nâng cao hiệu suất trở nên phổ biến hơn sau khi các quy định kinh tế được dỡ bỏ vào những năm 1990, khiến áp lực cạnh tranh tăng cao. Vào năm 2009, nhà quản lý nổi tiếng Alasdair White nhấn mạnh rằng “Quản lý căng thẳng là chìa khóa để cải thiện hiệu suất.”
Tuy nhiên, một bài báo năm 2017 từ Đại học Leicester chỉ ra rằng không có bằng chứng thực nghiệm nào ủng hộ ý tưởng này. Mặc dù vậy, ý kiến rằng căng thẳng có thể tăng hiệu suất vẫn được truyền đạt trong nhiều sách giáo trình quản lý.
Đầu thế kỷ 20, nhà tâm lý học phát triển, Lev Vygotsky, đưa ra khái niệm “vùng phát triển gần”. Vùng này gần với vùng an toàn, cho phép sự phát triển dần dần và lành mạnh. Đây là nơi trẻ em có thể tự nhiên học các kỹ năng mới. Theo tôi, hành động dựa trên lý thuyết “vùng phát triển gần” là lựa chọn thử thách bản thân nhưng chỉ sau khi đã cân nhắc kỹ lưỡng và vạch ra từng bước để vượt qua.
Từng đẩy mình đến bệnh tật, tôi bây giờ hiểu rõ mình muốn và không muốn gì. Nhận biết và tôn trọng vùng thoải mái của mình, tôi có thể nhận ra khi sức khỏe bị đe dọa và kịp thời dừng lại. Khi đã xác định ranh giới của mình, tôi có thể loại bỏ sự lo lắng để trở về nơi bình yên và an toàn.
Trong thế giới đầy áp lực và yêu cầu, vùng an toàn trở thành một không gian nơi ta có thể kiểm soát và tìm sự che chở khi gặp căng thẳng. Đó là nơi ta khôi phục lại tự tin, suy nghĩ mạch lạc và nạp năng lượng để tiếp tục cuộc hành trình. Bằng cách giảm bớt thời gian đối đầu với sự bất an, ta có thể tập trung vào những việc quan trọng hơn.
Trái với những người thích mạo hiểm, chúng ta, những người tìm kiếm vùng an toàn, đang xây dựng nền móng vững chắc cho sự phát triển bền vững. Thay vì nhảy ra khỏi vùng an toàn, chúng ta đầu tư thời gian và nỗ lực vào việc xây dựng một cơ sở ổn định cho sự tiến bộ.
Hạnh Tâm và Ngọc Xuân (Dịch)
Theo báo The Guardian
