1. Bài mẫu số 1: Kể chuyện về người anh hùng Thánh Gióng
2. Bài mẫu số 2: Kể chuyện về ông Trạng Nguyễn Hiền
3. Bài mẫu số 3: Kể chuyện về danh tướng Trần Quốc Toản
4. Bài mẫu số 4: Kể chuyện về Thần Siêu
Đề bài: Hãy kể một câu chuyện về một anh hùng hoặc danh nhân nổi tiếng của nước ta mà em đã nghe hoặc đọc
4 mẫu văn kể về một anh hùng, danh nhân của nước ta mà em đã nghe hoặc đọc
Bài mẫu số 1: Chuyện về anh hùng Thánh Gióng
Trong xóm Gióng có một đứa bé kỳ lạ, mới ba tuổi mà không biết đi, không biết nói, chỉ biết nằm yên một chỗ.
Khi giặc Ân từ phương Bắc xâm lược, nhà vua gửi sứ giả đi tìm người dũng cảm cứu nước. Khi nghe tin, đứa bé kỳ lạ bỗng nhiên biết nói. Cậu bé yêu cầu mẹ gọi sứ giả đến và nói: 'Hãy đem tin cho vua biết, hãy làm cho ta một con ngựa sắt, một bộ áo giáp sắt, và một chiếc nón sắt. Ta sẽ đánh tan lũ giặc'.
Từ khi gặp sứ giả, đứa bé phát triển vượt bậc. Bất kể ăn uống bao nhiêu cũng không no, quần áo mới may xong đã chật. Mẹ bé không đủ thức ăn, cả làng phải đoàn kết để nuôi bé.
Khi nhà vua gửi đến các vật phẩm, Gióng trở thành một anh hùng dũng mãnh. Anh mặc bộ áo giáp sắt, đội nón sắt, cầm roi sắt, cưỡi ngựa sắt. Ngựa phát ra tiếng hí vang, phun lửa, lao vào trận địa. Anh dùng roi sắt quật đổ kẻ thù. Roi sắt gãy, anh nhặt từng cành tre bên đường để tiếp tục đánh. Giặc thua như rạ.
Sau khi đánh bại giặc, Gióng cởi bỏ áo giáp sắt, nón sắt, để lại dưới chân núi, nhìn lại quê hương một lần nữa trước khi cưỡi ngựa bay lên trời. Người dân vùng đất này luôn nhớ ơn công lao lớn lao của Gióng, và xây đền thờ để tôn vinh anh là Thánh Gióng.
Ý nghĩa của câu chuyện:
Truyền thuyết về Thánh Gióng đã tồn tại từ thời kỳ Hùng Vương khai phá đất nước và đã được con cháu lưu truyền từ đời này sang đời khác cho đến ngày nay.
Ngoài nội dung trên, các em có thể tham khảo thêm về phần Soạn bài Kể chuyện: Kể chuyện đã nghe, đã đọc - Tuần 8 để chuẩn bị cho bài học trong chương trình Tiếng Việt lớp 5.
Trong chương trình học Tiếng Việt lớp 5, phần Kể chuyện: Kể chuyện được chứng kiến hoặc tham gia - Tuần 9 là một phần quan trọng mà các em cần chú ý Soạn bài Kể chuyện: Kể chuyện được chứng kiến hoặc tham gia một cách đầy đủ.
Bài mẫu số 2: Kể chuyện về ông Trạng Nguyễn Hiền
Câu ca dao quen thuộc 'Có chí thì nên' luôn là nguồn cảm hứng cho những ai muốn vượt qua khó khăn để đạt được thành công. Trong câu chuyện về 'Ông Trạng thả diều', ông Trạng là minh chứng rõ ràng cho điều này.
Trong thời vua Trần Thái Tông, có một gia đình nghèo có một cậu con trai tên là Nguyễn Hiền, người luôn đam mê thả diều từ nhỏ.
Nguyễn Hiền từ khi mới sáu tuổi đã học cùng thầy trong làng và gây ấn tượng mạnh mẽ với sự hiểu biết và trí nhớ phi thường của mình.
Mặc dù cuộc sống khó khăn, Nguyễn Hiền không bao giờ từ bỏ học hành. Anh ta sử dụng mọi phương tiện có sẵn để học, và bằng nỗ lực không biết mệt mỏi, anh đã vượt qua mọi thách thức để tỏa sáng trong học tập và được mọi người kính trọng.
Sau vài năm, khi khoa thi được mở, Nguyễn Hiền tham gia và đỗ trạng nguyên, dù chỉ mới mười ba tuổi. Ông Trạng trở thành trạng nguyên trẻ tuổi nhất trong lịch sử nước ta.
Ông Trạng Nguyễn Hiền là tấm gương sáng cho các thiếu niên Việt Nam, minh chứng cho việc bằng lòng kiên trì và nỗ lực không ngừng, người ta có thể đạt được mục tiêu cao cả. Dù vất vả, ông vẫn vươn lên và trở thành trạng nguyên. Tài năng của ông cao như chính những cánh diều ông thường thả lên trời.
Bài mẫu số 3: Kể chuyện về danh tướng Trần Quốc Toản
Trong giờ sinh hoạt lớp tuần trước, bạn em đã chia sẻ rất nhiều câu chuyện về các anh hùng và danh nhân của nước ta. Trong số đó, câu chuyện về Trần Quốc Toản là câu chuyện mà em yêu thích nhất.
Trần Quốc Toản, một quý tộc thuộc dòng họ Trần, sống vào thời vua Trần Nhân Tông. Ông là một trong những người anh hùng có công lớn trong cuộc kháng chiến chống lại sự xâm lược của quân Mông - Nguyên lần thứ hai. Mọi người đều quen thuộc với câu chuyện 'Bóp nát quả cam' về Trần Quốc Toản. Lúc đó, dù còn trẻ tuổi, khi thấy giặc Nguyên cho sứ giả đi qua đất nước ta mà nghênh ngang đi lại, Trần Quốc Toản đã rất tức giận.
Một buổi sáng, khi nghe tin vua triệu hội quan lại để bàn việc quốc gia trên thuyền Rồng, Trần Quốc Toản quyết định chờ đợi vua để nói hai từ 'Xin đánh'. Tuy nhiên, sau nhiều giờ chờ đợi mà vẫn không gặp được vua Trần Nhân Tông, Trần Quốc Toản quyết định không sợ chết và lao xuống thuyền Rồng mặc cho sự ngăn cản của lính gác. Với gươm trong tay, Trần Quốc Toản nói mạnh mẽ:
- Ta muốn gặp vua, không ai có thể ngăn cản ta!
Lúc đó, cuộc họp trên thuyền tạm nghỉ, vua cùng các quan thần bước ra mui thuyền. Thấy vậy, Trần Quốc Toản lao tới và quỳ xuống:
- Nếu cho giặc mượn đường, chính là đánh mất đất nước, xin bệ hạ cho đánh!
Sau đó, Trần Quốc Toản tự đặt gươm lên cổ, chấp nhận trách nhiệm. Vua bảo Trần Quốc Toản đứng lên, khen ngợi:
- Trần Quốc Toản đã phạm tội, cần phải bị trừng phạt theo quy định. Tuy nhiên, ta nhận thấy ngươi dù còn nhỏ tuổi nhưng đã có lòng yêu nước, ta muốn khen ngợi ngươi.
Sau đó, vua ban cho Trần Quốc Toản một quả cam. Trần Quốc Toản biểu lộ lòng biết ơn vua, rồi bước lên bờ với sự ấm ức về việc bị coi thường. Khi nghĩ về việc giặc đang đe dọa đất nước, ông cắn răng, hai tay nắm chặt. Khi ông ra đi, mọi người đến hỏi thăm, Trần Quốc Toản cho mọi người thấy quả cam vua ban đã nát từ lâu. Sau đó, ông tổ chức lực lượng và dân chúng, trang bị vũ khí, xây thuyền chiến và treo cờ với khẩu hiệu 'Phá đổ kẻ địch, báo đáp lòng nhân ái'.
Qua câu chuyện trên, ta thấy lòng yêu nước sâu sắc của Trần Quốc Toản. Ông không ngần ngại vi phạm phép nước để có cơ hội xin vua dự bàn việc quốc gia. Dù còn nhỏ tuổi, Trần Quốc Toản đã có tinh thần yêu nước và căm ghét kẻ thù. Điều này thực sự là một phẩm chất đáng quý ở mỗi con người.
Tôi rất ấn tượng với câu chuyện này vì nó ca ngợi Trần Quốc Toản - một anh hùng trẻ tuổi - và tình yêu đất nước của ông. Câu chuyện cũng là bài học về lòng yêu quê hương, yêu nước mà chúng ta nên học tập.
Bài mẫu số 4: Kể chuyện về Thần Siêu
Tôi muốn chia sẻ với các bạn câu chuyện về Thần Siêu luyện chữ mà tôi đọc trên báo Thiếu Niên Tiền Phong vào ngày 12-9-1975. Câu chuyện diễn ra như sau:
Trong thế kỷ trước, có một cặp bạn học rất nổi tiếng, một người tên là Cao Bá Quát, sức học uyên bác như Thánh nên được người đời tôn là Thánh Quát. Người kia có tên là Nguyễn Văn Siêu, thông minh vượt trội, được gọi là Thần Siêu.
Thần Siêu từ nhỏ đã nổi tiếng với tài năng xuất chúng. Các nhà hiền triết thời ấy luôn ao ước được chứng kiến đôi câu đối chữ Hán khó khăn mà cậu đã sáng tạo ra khi mới mười hai tuổi, được dán trên nơi cậu thường ngồi học. Ý nghĩa:
Con đường của tri thức không bao giờ ngắn ngủi
Ngôi nhà nhỏ vẫn có thể ẩn chứa những tài năng vĩ đại
Với suy nghĩ độc đáo như vậy, cậu dành thời gian chăm chỉ học hành và trở thành một học giả uyên bác.
Tuy nhiên, khi tham dự kỳ thi, các giám khảo phát hiện một bài làm xuất sắc. Thí sinh đó xứng đáng đỗ đầu nhưng lại bị đánh giá thấp vì chữ viết xấu. Đó chính là Thần Siêu. Chữ xấu đã khiến anh ấy bị giảm điểm mặc dù bài làm rất xuất sắc. Sau khi đỗ cử nhân, ông thi tiến sĩ nhưng vẫn chỉ đỗ ở hạng phó bảng do chữ viết. Vì vậy, có câu châm biếm:
Thần văn mà chữ xấu như ma
Chàng lọ lem không ai nhận ra.
Tác hại của việc viết chữ xấu thật đáng kể. Ông nhận ra điều đó và cố gắng rèn luyện chữ viết. Cuối cùng, như Thánh Quát, Thần Siêu nổi tiếng với văn hay và chữ đẹp. Người ta vẫn có thể ngắm nhìn những hàng chữ đẹp của Thần Siêu tại đền Ngọc Sơn ở Hồ Gươm ngày nay.
Bài học về Tiếng đàn ba-la-lai-ca trên sông Đà, Chính tả là một phần quan trọng của chương trình Tiếng Việt lớp 5, mà học sinh cần chú ý đặc biệt.
