
Tình yêu không phải là điều bất biến, và việc hiểu điều này sẽ làm cho cuộc sống tình yêu của bạn trở nên tốt đẹp hơn - bởi vì bạn biết rằng mặc dù hôm nay chúng ta ở bên nhau, nhưng ngày mai chúng ta có thể phải chia xa.
Tình yêu giống như một làn gió mát lành đến với bạn, làm cho mọi nơi trở nên thơm mát và tươi mới, nhưng sau đó nó sẽ đi điều đó. Đừng bao giờ cố gắng đóng cửa lại, nếu không làn gió thơm mát ấy sẽ biến thành mùi hôi thối.
Một điều nhớ nhất từ những người đã trải qua tình yêu và đau khổ.
Trong cuộc sống, mọi thứ luôn biến đổi, và đó chính là cái đẹp của nó; nó mang lại cho bạn nhiều trải nghiệm hơn, nhiều sự tỉnh thức hơn, và nhiều cơ hội để trưởng thành hơn.
Phân biệt giữa tình yêu tự nhiên và tình yêu buộc ép.
Tình yêu không thể được ép buộc, nó không thể được tạo ra cưỡng chế. Một tình yêu buộc phải không thể là tình yêu chân thành. Nó sẽ không phải là một bông hoa thật, mà chỉ là một bông hoa nhựa. Khi bạn học được điều gì đó, nó đến từ bên ngoài, không phải là sự phát triển tự nhiên. Tình yêu phải phát triển từ bên trong bạn để trở thành chân thành và đáng tin cậy.
Tình yêu không phải là kiến thức phải học, mà là quá trình phát triển. Điều bạn cần làm không phải là học cách yêu, mà là loại bỏ những thứ làm mất đi tình yêu. Những rào cản đó phải được xóa bỏ, những trở ngại đó phải bị phá hủy - khi đó, tình yêu mới là tự nhiên, không bị gò bó của bạn. Khi những trở ngại đã được xóa bỏ, những khó khăn đã được đẩy ra khỏi con đường, tình yêu sẽ tràn ngập. Tình yêu đã ở đó, ẩn sau nhiều rào cản. Mùa xuân tình yêu đã hiện diện. Đó là bản chất của bạn.
Khả năng sống một mình có nghĩa là bạn có khả năng yêu thương.
Nghe có vẻ mâu thuẫn nhưng đó lại là sự thật. Chỉ những người có khả năng sống một mình mới có thể yêu thương, chia sẻ và hiểu sâu hơn về bản chất của người khác mà không chiếm đoạt, không phụ thuộc, không làm cho đối tác trở thành đồ chơi, và không bị cuốn vào họ. Họ để cho người khác tự do tuyệt đối, vì họ hiểu rằng nếu họ ra đi, họ vẫn sẽ hạnh phúc. Hạnh phúc của họ không thể bị mất đi vì nó chưa bao giờ được mượn từ bất kỳ ai.
Vậy tại sao họ lại muốn ở bên cạnh nhau? Điều đó không còn là nhu cầu mà là một sự xa hoa. Hãy cố gắng hiểu điều này. Những người thực sự yêu nhau sẽ xem điều đó như là một sự xa hoa, không phải là một nhu cầu. Họ muốn chia sẻ. Họ có quá nhiều niềm vui và muốn chia sẻ niềm vui ấy với người khác. Và họ biết cách điều khiển cuộc sống của họ chỉ với một nhạc cụ. Người chơi sáo luôn biết cách tự chơi sáo. Và nếu họ gặp một người chơi trống tabla, họ sẽ cùng nhau tạo ra một bản hòa âm đẹp giữa tiếng sáo và tiếng trống. Cả hai sẽ thưởng thức khoảnh khắc đó. Họ sẽ tạo ra âm nhạc riêng của họ.
Trích dẫn từ cuốn sách YÊU của tác giả Osho được First New phát hành
