Molière được xem là một trong những nhà viết kịch có nhiều tác phẩm được xem là cổ điển nhất trên thế giới. 'Ông Giuốc-đanh với trang phục lễ hội' là một trong những tác phẩm nổi tiếng nhất của ông, trong đó đoạn trích trong sách giáo khoa là một ví dụ điển hình.
Lớp kịch này được chia thành hai cảnh, và dễ nhận biết bằng cách đọc đoạn chỉ dẫn sân khấu 'Bốn thợ phụ bước vào...'. Cả hai cảnh đều diễn ra trong không gian phòng khách của ông Giuốc-đanh, nhân vật chính của câu chuyện. Không khí kịch trở nên sôi động hơn khi câu chuyện diễn ra, và cuối cùng cảnh thứ hai trở nên vô cùng hài hước. Trên sân khấu, cảnh đầu tiên có bốn nhân vật (gồm ông Giuốc-đanh và một số thành viên trong gia đình, bác phó may và bốn thợ phụ mang theo trang phục lễ hội). Cảnh thứ hai có thêm bốn thợ phụ nữa. Trong cảnh đầu tiên, ông Giuốc-đanh và bác phó may có một đoạn đối thoại. Trong cảnh thứ hai, ông Giuốc-đanh nói với một thợ phụ 'mang trang phục lễ hội', và bốn thợ phụ còn lại xuất hiện từ cảnh trước, tạo cảm giác như ông nói chuyện với tất cả họ. Ngoài ra, cảnh đầu tiên có ít biểu hiện về hành động của các nhân vật (chỉ là các cử chỉ và hành động kèm theo đoạn đối thoại của hai nhân vật), trong khi đoạn sau thì các thợ phụ nhanh chóng cởi bỏ quần áo cũ và mặc vào trang phục lễ hội mới cho ông Giuốc-đanh... Và còn có cả màn nhảy múa và âm nhạc khi ông mặc trang phục lễ hội!
Ở cảnh đầu tiên của lớp kịch, tính cách của Giuốc-đanh được thể hiện qua đoạn đối thoại với bác phó may. Những cuộc trò chuyện xoay quanh việc bộ trang phục lễ hội mới, với những chi tiết như bông hoa ngược! Không ai biết bác phó may làm hỏng, hay là do sơ suất hay cố ý tạo ra những bông hoa ngược. Chỉ có điều rằng Giuốc-đanh mới phát hiện ra sự cố này. Thật là khó khăn, bởi vì bác phó may với tài năng không thể hiểu nổi này lại khẳng định rằng trong xã hội người quý tộc, mọi người vẫn mặc như vậy. Trong khi ông Giuốc-đanh đang cố gắng học hỏi cách sống sang trọng. Và cuối cùng, ông hoàn toàn bị bại bởi sự mưu mẹo của bác phó may. Sự căng thẳng leo thang khi bác phó may liên tục đề xuất: 'Nếu ông muốn, tôi có thể may lại bông hoa theo chiều đúng'. 'Chỉ cần ông nói là được'. Lo lắng mất cơ hội để sống sang trọng, Giuốc-đanh từ chối: 'Không, không', 'Tôi đã nói không rồi'. Và rồi chính Giuốc-đanh phát hiện ra bác phó may đã cắt giảm vải của mình. Nhưng bác phó may đã nhìn nhận đúng điểm yếu của đối phương, chỉ cần chuyển sang trò chơi với bộ trang phục mới là Giuốc-đanh không còn quan tâm đến việc cắt giảm vải nữa. Không có lý do gì mà bác phó may tự tin mặc chiếc áo được may từ mảnh vải mà ông Giuốc-đanh đã cắt giảm.
Trong cảnh tiếp theo của vở kịch, tính cách của ông Giuốc-đanh vẫn tiếp tục được phản ánh. Lần này, tay thợ phụ tìm cách lợi dụng ông. Nếu anh ta chỉ gọi ông Giuốc-đanh bằng cách thông thường (ông hoặc ngài), có lẽ không có chuyện gì xảy ra (và chắc chắn không có tiền thưởng uống rượu). Nhưng khi anh ta gọi ông là 'ông lớn', lại vào lúc ông mặc trang phục lễ hội và say sưa, cảm giác được coi trọng là quý phái đã khiến anh ta được thưởng. Tay thợ phụ này tinh ranh đã biết cách lấy lòng ông Giuốc-đanh, liên tục khen ngợi để kiếm tiền. Và anh ta đã thành công. Các lời tôn kính như 'cụ lớn', rồi 'đức ông', đã mang lại cho anh ta tiền thưởng. Ông Giuốc-đanh không phải là người không quan tâm đến tiền bạc của mình (Có lẽ thế, nếu không thì ta sẽ không phải tiêu hết số tiền cho chúng nó) nhưng chính ước mơ trở nên quý phái còn lớn hơn cả sự tiếc nuối về tiền bạc! Điều này đủ thể hiện tính cách muốn sống sang trọng của ông Giuốc-đanh đến mức nào.
Sự không cân đối, mất cân bằng giữa nội dung và hình thức, giữa bên trong và bên ngoài là nguyên tắc cơ bản để tạo ra tiểu thuyết hài. Trong vở kịch này, Molière đã tạo ra một nhân vật hài hước vô cùng bền vững khi làm cho sự xung đột, hỗn loạn giữa sự ngu ngốc, không hiểu biết và sự sang trọng, lịch lãm trong nhân vật của ông Giuốc-đanh, qua hàng loạt các tình tiết hài hước: bộ trang phục với những bông hoa ngược, tiền thưởng cho những lời khen ngợi cao quý, sự kiêu ngạo vô nghĩa của ông Giuốc-đanh khi mặc trang phục lễ hội cũng như khi được khen ngợi... Nhờ đó, nhà văn đã châm biếm thói quen muốn sống sang mà vẫn thường thấy trong xã hội.
