Những tư duy và ước mơ mới là nguồn lực lãnh đạo thực sự
Đa số mọi người đánh giá cao người làm (doer) hơn người nghĩ (thinker), người nói (talker), người mơ mộng (dreamer), vì chỉ người làm mới mang lại thành công. Tuy nhiên, tôi khác biệt quan điểm này và muốn chia sẻ một số suy nghĩ với bạn.
Tôi không đồng tình với góc nhìn trên và có một số điều muốn bày tỏ với cộng đồng.

Người 'hành động' thường được đánh giá cao hơn người 'suy nghĩ'.
Người tư duy, hay nhà tư tưởng (thinker), tỏ ra là người hành động (doer) khi họ sáng tạo ra những ý tưởng và tri thức quan trọng để chia sẻ với mọi người. Thành tựu của họ là những tư tưởng sâu sắc, triết lý sáng tạo, và quy luật có giá trị áp dụng rộng rãi.
Người truyền đạt (talker) cũng là người hành động (doer). Họ hướng dẫn đúng cách thực hiện và chia sẻ phương pháp để tăng cường hiệu suất và hiệu quả. Thành tựu của họ là năng suất, hiệu quả làm việc và sự thành công do người thực hiện áp dụng lời hướng dẫn của họ.
Người mơ mộng (dreamer) cũng là người hành động (doer). Họ đặt ra sứ mệnh, tầm nhìn, hoài bão và mục tiêu để người khác thực hiện. Thành tựu của họ là sự hiện thực hóa sứ mệnh, tầm nhìn, hoài bão và mục tiêu mà người khác thực hiện theo ý nguyện của họ.
Vì vậy, đừng xem thường những nhóm này (người tư duy, người mơ mộng, người truyền đạt), và đừng nghĩ rằng họ không có đóng góp gì, không đạt được thành tựu nào. Chính họ, không ai khác, là những nhà lãnh đạo đưa đến sự tiến bộ và làm cho thế giới trở nên tốt hơn! Hãy nhớ rằng, khi họ suy nghĩ, họ giao tiếp, họ mơ mộng, đó chính là lúc họ đang làm việc. Họ không làm việc, thì họ... chắc cũng không cắm đầu xuống đất mà ăn đâu phải không?
Bạn đồng ý đúng không? Trong tổ chức của bạn cũng tồn tại những nhóm thinker, talker, dreamer và doer đúng không? Thậm chí, mỗi cá nhân cũng có thể đảm nhận nhiều vai trò khác nhau, đôi khi làm thinker, đôi khi làm talker, mơ mộng hoặc hành động!
Hãy chia sẻ quan điểm của bạn tại phần bình luận nhé!
– MENBACK.COM
Theo: Chuyên gia Nguyễn Hữu Long
Tác giả: Quốc Khánh
Từ khóa: Không đánh giá thấp những người ‘không làm gì cả’
