Đề bài: Tưởng tượng Trọng Thủy, sau khi kết thúc cuộc đời này, gặp lại Mị Châu dưới đáy biển
Phần 1: Dàn ý tưởng tượng Trọng Thủy, sau khi ra đi, gặp lại Mị Châu dưới lòng biển
Phần 2: Bài văn mẫu Tưởng tượng Trọng Thủy, sau khi ra đi, gặp lại Mị Châu dưới lòng biển
Trong cuốn truyện An Dương Vương, Mị Châu - Trọng Thủy, tình yêu của họ đã bị đặt dấu chấm hỏi khi Mị Châu bị cha vua chém chết và Trọng Thủy chấp nhận chết để trở thành hồn ma tìm kiếm Mị Châu. Nhưng liệu có một kết thúc hạnh phúc cho họ dưới thủy cung?
Lần này, Trọng Thủy không nhận chén canh của Mạnh Bà để quên hết nỗi đau, mà làm một cô hồn để tìm kiếm Mị Châu và xin nàng tha thứ. Sẽ có những gì đang chờ đợi họ dưới đáy biển, liệu có thể là một kết thúc hạnh phúc?
- Xót xa cho số phận đầy bi thương, hai tâm hồn mang nỗi uất hận riêng, ai cũng từ chối lời giải thoát này. Nhưng ít ai hiểu rằng, được tha thứ là phước lớn của trời cao ban tặng, nếu không muốn, ta không ép buộc. Hãy nói với con ngươi điều này, Mị Châu ngày xưa ta cũng từng gặp, nàng ấy tự nguyện làm một linh hồn dã quỷ, phải sống trong ân hận vì tội lỗi của mình, không bao giờ được quên lãng. Thành ra, cũng thật là tội nghiệp và cứng cỏi. Nếu nhà ngươi nhận ra sai lầm, hãy tìm đến Thủy cung Đông Hải xin tha thứ từ Mị Châu.
Mạnh Bà biến mất, chỉ để lại rừng hoa Bỉ Ngạn đỏ rực. Trọng Thủy đau đớn, gục ngã, thốt lên lời cảm ơn Mạnh Bà, rồi bắt đầu hành trình tìm kiếm hồn Mị Châu. Dẫu sau nhiều năm phiêu bạt, cùng vất vưởng, Trọng Thủy cũng đến được bờ Đông Hải và xuống Thủy cung. Mặt cung lộng lẫy, tráng lệ, khiến Trọng Thủy ngỡ ngàng. Ở dưới biển, mặc kệ không có ánh sáng mặt trời, nhưng cung luôn rực sáng nhờ những viên minh châu trải khắp nơi. Trọng Thủy bị thủy quân bắt giữ, dẫn đến trước mặt vua Thủy Tề.
Vua Thủy Tề tức giận khi phát hiện có người lạ xâm nhập vào Thủy cung:
- Kẻ này từ đâu ra, làm mất niềm vui của bổn vương và công chúa, thật không thể chấp nhận được!
Dẫn đầu đoàn vệ, một người quỳ gối vài:
- Xin phép báo cáo với bệ hạ, chúng tôi tuần tra và phát hiện kẻ này đang hành xử đáng ngờ. Tra hỏi thì hắn không hề biết gì cả, nên chúng tôi đã đưa hắn đến đây để bệ hạ quyết định.
- Xin bệ hạ xem qua người đang quỳ kia.
Trọng Thủy lặng lẽ nâng đầu lên, đối mặt với Long Vương, đột nhiên có tiếng chén vỡ 'choang'. Long Vương quay sang nhìn, thấy công chúa tỏ ra tức giận, mắt đỏ hoe, hai tay nắm chặt áo, run rẩy. Long Vương cảm thấy nghi ngờ, gặng hỏi:
- Hắn từ đâu tới đây, có ý đồ gì, nếu không muốn hồi hương sớm thì nên khai báo rõ lẽ ra phải.
Trọng Thủy điềm đạm đáp:
- Thưa vương tử, con trai Thái tử Triệu Đà dám dạy dỗ, sau khi xưng hồn ra đi, muốn đến đây gặp một nàng con gái tên là Mị Châu để thỉnh lỗi, xin ngài đừng nghi ngờ vì sự đến đây mà phá vỡ buổi tiệc.
Long Vương đột nhiên quay về phía công chúa, hỏi:
- Mị Châu, con và hắn quen biết ư? Sao hắn dám xuất hiện ở đây?
Lúc này công chúa nhìn chằm chằm, mới vừa lau nước mắt, đáp:
- Thưa phụ vương, hắn và con từng có mối oan hận từ thời gian trước, xin phụ vương cho con gặp hắn riêng để giải quyết mối thù còn dang dở. Con sẽ giải thích toàn bộ tình hình cho phụ vương sau!
- Được, con đi xuống đi. Đừng làm mất sức khỏe, con mới ốm dậy không lâu. Nếu hắn có hành động không đúng với con, ta sẽ trừng trị hắn đúng mực!
Sau lời Long Vương, hắn tự giải trói cho Trọng Thủy, gửi người hầu đồng hành với chàng và Mị Châu để đề phòng. Mị Châu cúi đầu tạ lễ Long Vương rồi rời đi, gương mặt u buồn. Trọng Thủy theo sau cũng không vui vẻ hơn, những lời muốn nói cứ đọng lại trong họng, không thể nói ra. Vì, dù nói gì đi nữa, Trọng Thủy cũng cảm thấy rất hổ thẹn. Khi đến một ngôi nhà hoang vắng, Mị Châu yêu cầu tất cả rời đi, chỉ còn hai người. Nàng quay lưng lại, im lặng một lúc rồi mới nói:
- Sao, ngươi khi còn sống đã làm tổn thương ta đến như vậy, muốn hại ta thêm sao?
Trọng Thủy lắc đầu, quỳ gối xuống, đau khổ cúi đầu:
- Không, không phải vậy. Từ khi nàng ra đi, ta hối hận vô cùng. Ta không ngờ chúng ta sẽ gặp lại nhau như thế này. Mị Châu ơi, ta từ chối canh Mạnh Bà chỉ để tìm nàng, để xin nàng tha thứ. Chỉ có nàng mới giúp ta xoa dịu nỗi hối tiếc ngàn năm.
Mị Châu quay lại, mày nhíu chặt, mắt đỏ nước, môi mím đắn đo:
- Cầu xin? Cầu xin ta tha thứ ư? Lừa dối ta, hại ta mất nhà, đất nước oán hận, bị cha ruột chém chết, cha còn không tha thứ cho ta. Trong mắt ngươi, ta chỉ là một quân cờ, một người phụ nữ dễ bị nhà ngươi dắt mũi. Ước muốn duy nhất của ta là không gặp lại người như ngươi, ngươi có hiểu không? Ta sẽ không bao giờ tha thứ cho ngươi, đừng mơ!
- Ta biết lỗi lầm của ta, dù nàng đâm trăm ngàn kiếm, cũng chẳng đủ để nàng tha thứ. Chính ta khiến nàng phải chịu đau khổ, những nỗi đau ấy ta biết nàng không quên được. Chỉ cần nàng tha thứ, ta sẽ làm bất cứ điều gì để chuộc tội. Ta chỉ cần nàng tha thứ.
- Tha thứ đối với ta quá khó khăn, nỗi đau vô tận, mỗi ngày mỗi đêm như hàng ngàn mũi tên đâm vào trái tim ta. Dù ta được phụ vương và mẫu hậu thương yêu, nhưng ta vẫn không thể quên. Ta gặp Mạnh Bà với chén canh quý, nhưng ta không thể quên, đó là sự trừng phạt cho ta, để trừng phạt sự ngu ngốc của mình.
Trọng Thủy im lặng, nắm chặt bàn tay run rẩy của Mị Châu:
- Tại sao nàng phải tự hành hạ mình như vậy? Tất cả là do ta, nỗi đau ấy đáng lý phải để ta gánh chịu. Ta chỉ cần nàng, xin nàng hãy tha thứ cho ta. Dù nàng buộc ta phải siêu sinh, ta cũng không oán trách.
Nói xong, Trọng Thủy sắp giơ tay định tự hủy bản thân, Mị Châu hoảng hốt, nắm chặt tay Trọng Thủy, nước mắt rơi như mưa.
- Chàng làm gì thế? Đôi ta còn có thể gì? Ta không thể tha thứ cho chàng được, hãy cùng nhau quên đi.
Trọng Thủy bất ngờ, cảm thấy chán chường. Mị Châu không tha thứ, ngàn năm tìm kiếm vô ích. Trái tim chàng đắng cay, nhưng chẳng có gì ngạc nhiên.
- Duyên số của chúng ta đã định phải đối mặt vĩnh viễn. Nhưng đừng dằn vặt bản thân nữa, hãy quên đi. Ta muốn cùng nàng gặp Mạnh Bà, xin chén canh để kiếp sau tránh xa cảnh đau khổ này. Mị Châu, bạn đồng ý không?
- Tốt, hãy quên hết mọi đau khổ, mọi hận thù. Kiếp sau, ta mong không gặp lại nhau. Đó là sự trừng phạt duy nhất ta muốn, trừng phạt cả hai.
- Đồng ý.
Trọng Thủy nắm lấy tay Mị Châu, đôi môi mở ra nhưng chỉ kịp thốt lên một câu. Cả hai bước đi gặp Mạnh Bà. Trên đường hoa Bỉ Ngạn nở rực rỡ, chỉ thấy hoa không thấy lá, như tình yêu oan trái của Mị Châu và Trọng Thủy.
Trọng Thủy lại dối Mị Châu, xin Mạnh Bà cho vào luân hồi mà không phải uống chén canh quên. Mạnh Bà đồng ý, hiểu được tấm lòng của chàng. Trọng Thủy sống trong ân hận, âm thầm bảo vệ Mị Châu qua các kiếp.
An Dương Vương và Mị Châu - Trọng Thủy kể về tình yêu oan trái, nhưng cũng là câu chuyện về sự dũng cảm và hy sinh. Khám phá thêm về truyền thuyết này và cảm nhận sâu sắc về những nhân vật trong đó.
