
Thường nói rằng: 'Người làm radio cho người khác sẽ không bao giờ có radio cho chính mình'. Nhưng hôm nay, dưới ánh nắng rực rỡ của mùa thu, tôi lại muốn viết lên những ưu tư trong lòng.
Có những ngày nỗi buồn làm tan nát tâm hồn. Dù bầu trời xanh, gió vẫn hát, nhưng lòng lại dậy sóng. Dù thành phố vẫn bình yên, nhưng lòng tôi lại chứa đựng bão tố.
Thành phố này lớn lao nhưng không có nơi nào là của riêng tôi. Biển mênh mông nhưng lòng tôi càng mênh mông hơn. Nỗi buồn cứ lặp đi lặp lại, góp nhặt mỗi ngày một chút ưu tư, một chút phiền muộn.

Khi đêm buông xuống, tôi thích dạo phố. Bước chân nhỏ nhẹ hòa vào dòng người, và tôi cảm thấy lòng mình bình yên đến lạ.
Khi nắng đổ lên con đường, tôi trở về quê Quảng và cảm thấy bình yên trong lòng.
Thích nắng, thương mưa, và cả gió mùa hạ. Chúng đem lại cảm giác bình yên và hứng khởi.
Ngắm máy bay bay ngang bầu trời, những kí ức mờ dần giữa niềm vui mới mẻ.
'Cần 1 cái ôm khi mệt mỏi, không phải vì yêu thương mà chỉ vì an ủi.'
'Đôi khi chúng ta chỉ cần 1 cái ôm, 1 bờ vai để giải tỏa ưu phiền.'
Tôi thích dạo phố vào những ngày mưa, khi lòng được dỗ dành bởi những giọt mưa nhẹ nhàng.
'Chúng ta là những người xa lạ, chỉ gặp nhau trên phố, rồi hẹn nhau uống trà.'
Đời không đo đếm bằng tương lai hay thanh xuân, chỉ là những người lạ gặp nhau.
Nhận ra rằng chúng ta không thuộc về nhau.
Gặp nhau trên phố, hẹn uống trà cùng nhau.
