
Bộ tác phẩm bao gồm 4 truyện ngắn và 1 vở kịch, đặt trong bối cảnh Nhật Bản chịu đựng một thảm họa, khiến cuộc sống bị đảo lộn, hiện tượng biến đổi diễn ra khắp nơi, và nước Nhật bị cô lập.
Tên của tác phẩm cũng gây nhiều sự tò mò và khó hiểu cho độc giả. “Hiến Đăng Sứ” có nghĩa là sứ giả, được chọn để thực hiện một sứ mệnh cụ thể nào đó. Âm đọc của từ này giống với 'Khiển Đường Sứ' trong tiếng Nhật, cũng là 'kentoshi'. Khiển Đường Sứ là các nhóm sứ giả Nhật Bản được cử sang nhà Đường của Trung Quốc vào thế kỷ thứ 7 để truyền đạt văn hóa của họ.
Truyện đầu tiên và cũng dài nhất trong Hiến Đăng Sứ kể về một Nhật Bản hỗn loạn, nơi người già không thể chết, sống mãi đến mức quên cả ý niệm về cái chết. Dường như, mục đích sống duy nhất của họ là nuôi nấng, bảo vệ thế hệ trẻ đang chịu nhiều bệnh tật và tử vong một cách yếu đuối từng ngày.
Trong thời điểm này, Nhật Bản đóng cửa quốc gia và dừng mọi giao thương, cũng như hợp tác với các quốc gia khác. Tác giả mô tả vấn đề của Nhật Bản thông qua góc nhìn của Yoshino và chắt của Mumei. Đất nước này muốn vượt qua nguy cơ mất mát bằng cách tạo ra chương trình “Hiến Đăng Sứ” - chọn lọc và gửi một số trẻ em ra nước ngoài để nghiên cứu và tìm kiếm giải pháp cho thế hệ tương lai, mang lại tia hy vọng cho Nhật Bản đang đối mặt với tình trạng cô lập.
Trong truyện tiếp theo, “Vi Đà Hộ Pháp Ở Bất Kỳ Đâu”, tác giả Yoko Tawada kể về mối quan hệ đồng tính của hai người phụ nữ trong bối cảnh một trận động đất kinh hoàng xảy ra tại Nhật Bản. Truyện như một cuộc trò chơi với từ ngữ, từ đó phân tích sâu hơn vào tâm lý của nhân vật.
Truyện thứ ba, “Đảo Bất Tử”, được viết dưới dạng kể chuyện xen kẽ giữa quan điểm cá nhân (nhân vật tự xưng là “tôi”) và quan điểm khách quan, để mô tả về một Nhật Bản chịu ảnh hưởng nặng nề từ phóng xạ. Từ một quốc gia được tôn trọng, Nhật Bản trở thành một đất nước mang biệt danh “nhiễm độc” đáng sợ.
Trong truyện thứ tư, “Bên Kia Bờ Hạnh Phúc”, tác giả kể về sự rời bỏ dần dần của người dân khỏi Nhật Bản. Truyện được kể từ góc nhìn của Sede (một cựu thượng nghị sĩ), qua đó thể hiện sự lo lắng của tác giả về việc danh tính của Nhật Bản có thể bị mất đi. Cuối cùng là vở kịch “Tháp Babel Của Các Loài Vật”, nơi các loài vật biết nói về sự tồn tại của họ trong một thế giới không còn con người...

Các nhân vật trong sách 'di chuyển qua lại nhưng vẫn giữ nguyên nét mặt của họ', nhưng Yoko Tawada đã đặt họ vào các không gian khác nhau liên tục, không bao giờ yên ổn. Thế giới của cô - từ thực vật, đồ vật đến con người - dường như đều 'đồng nhất' về bản chất: cái này có thể trở thành cái kia, ta có thể trở thành nó, nơi này có thể hòa nhập/tách ra khỏi nơi khác. Sự biến đổi tính chất của các vật thể - hiện tượng được Yoko Tawada tận dụng một cách tối đa qua các trang văn. Thủ pháp này đã tạo ra một hình ảnh về một Nhật Bản trên bờ vực sụp đổ, đang trượt dài với tốc độ đáng lo ngại...
Dưới bề ngoài của ngôn từ của tác giả nữ này, mọi thứ trở nên mơ hồ, xen kẽ và đan xen vào nhau, tạo ra một hình thức cực kỳ linh hoạt, hoàn toàn tương phản với hiện thực khắc nghiệt mà cô miêu tả, khiến Hiến đăng sứ trở thành một tác phẩm kỳ lạ nhưng hấp dẫn.
Với độc giả đã từng đọc những tác phẩm viễn tưởng u ám nhất - như Chuyện người tùy nữ của Margaret Atwood, 451 độ F của Ray Bradbury… (và nhiều tác phẩm kinh điển khác) - sẽ nhận ra sự biến ảo của một bút văn tài năng, 'phù thủy' có khả năng tạo ra những biểu tượng đầy ám ảnh, vô cùng phi lý trong Hiến đăng sứ của Yoko Tawada.
Và cũng giống như những tác giả đầy lo lắng và phần nào tiên tri về xã hội loài người đầy khủng hoảng, thông qua Hiến đăng sứ, Yoko Tawada nhìn thấy một Nhật Bản u ám, bất định. Nhưng lo lắng của cô không chỉ đơn thuần dựa trên một trào lưu văn học hay một thể loại văn học nào đó, mà nó chủ yếu là do tình yêu sâu sắc của cô đối với Nhật Bản, một tình yêu đậm sâu và say đắm.
Tác giả tiểu thuyết Yoko Tawada sinh năm 1960 tại Nhật Bản và hiện đang sống cùng sáng tác ở Đức.
Cô sáng tác bằng cả tiếng Đức và tiếng Nhật. Trong sự nghiệp văn học của mình, cô đã được trao nhiều giải thưởng, bao gồm: giải Gunzo (dành cho những tài năng mới) cho tác phẩm đầu tay Chú rể chó vào năm 1991; giải Akutagawa danh giá cho cùng tác phẩm Chú rể chó vào năm 1993; giải Tanizaki cho tác phẩm Nghi phạm trên chuyến tàu đêm vào năm 2003; và Hiến đăng sứ giành giải Sách Quốc gia Mỹ ở hạng mục Văn học dịch năm 2018...
Ở Đức, cô cũng đã nhận được nhiều giải thưởng văn học như: giải Chamisso vào năm 1996; Huy chương Goethe vào năm 2005; giải Kleist năm 2016; và hai năm sau đó, cô đã nhận Huy chương Carl Zuckmayer vì những đóng góp xuất sắc vào văn học tiếng Đức...
Du lịch cùng Mytour
