Có lẽ bạn đã từng phải đau đầu với cảm giác “não cá vàng” của mình. Bạn có thắc mắc về khả năng ghi nhớ và thời gian tối đa bạn có thể dành cho một công việc cụ thể không?
Cùng HR Insider khám phá hiệu ứng Brita để hiểu rõ hơn về khả năng tập trung của bạn!
Bạn đã bao giờ phải cố gắng nhớ rất nhiều kiến thức trong một thời gian ngắn và kết quả lại không như mong đợi? Đôi khi, bạn cảm thấy mệt mỏi và căng thẳng vì điều này. Hay nhớ lại thời học sinh, tại sao một số bạn lại để học đến gần kỳ thi mới bắt đầu và kết quả là càng học lại càng quên?
Não bộ con người có những điều phức tạp, và việc hiểu biết về nó là rất quan trọng. Khi bạn hiểu được cơ chế của não bộ, việc học và làm việc sẽ dễ dàng hơn rất nhiều. Bài viết này sẽ giải thích về hiệu ứng Brita, một trong những hiện tượng giải thích điều trên.
Hơn nữa, bạn sẽ hiểu được một quy tắc quan trọng: kiến thức cần thời gian để tiêu hóa. Do đó, không nên cố gắng ép buộc bản thân phải tập trung quá nhiều vào một thời điểm. Học và tiếp thu kiến thức theo thời gian sẽ hiệu quả hơn.
Trong cuốn sách 'Trí Tuệ Do Thái', tác giả đã giải thích về hiệu ứng Brita như là lý do tại sao không nên cố gắng học quá nhiều. Ông nói rằng: 'Học nhiều không nhất thiết đem lại nhiều, học ít mà hiểu sâu sẽ có ích hơn'.

Một giáo sĩ người Do Thái cũng đồng ý với quan điểm này. Ông nói: 'Maharal và Gaon, hai trong những nhà hiền triết vĩ đại nhất thế giới, cho rằng học từng chút một là cách tốt nhất, bởi trí tuệ của con người là có hạn. Chúng ta cần phải tiến bộ từ từ và ôn luyện thường xuyên'.
'Mục tiêu của hầu hết các trường học là học nhanh nhất có thể, với lượng kiến thức càng lớn càng tốt', tác giả bày tỏ sự bực tức và nói: 'Điều này không chỉ là không hiệu quả mà còn làm cho học sinh cảm thấy chán nản. Những lời này đặc biệt dành cho các giáo sư'.
Trong buổi nói chuyện, có sự xuất hiện của giáo sư đại học Itamar. Tác giả liền nhìn về phía ông.
Giáo sư Itamar gãi cằm và lau mồ hôi ở thái dương.
'Tôi cũng phải thừa nhận rằng sinh viên của tôi phải đối mặt với một danh sách dài các cuốn sách phải đọc'.
“Cuối kỳ rồi, chúng còn nhớ gì không nhỉ?” một người khác tham gia vào cuộc trò chuyện.
“Không nhiều”, giáo sư Itamar thừa nhận với nụ cười trừ dịch.
“Hiệu ứng Brita. Cậu nhớ không?” tác giả hỏi ông Itamar. “Chúng ta đã nói về điều này trước đây”.
“Hiệu ứng Brita là gì vậy?” Scheneiderman – một người bạn của tác giả – hỏi.
“Cậu có biết máy lọc nước Brita không?”
“Có”, Scheneiderman trả lời, đang cố tìm hiểu mối liên hệ giữa chúng.
“Giống như máy lọc kỳ lạ đó”, tác giả giải thích. “Mỗi lần bạn đổ một ít nước vào và đợi cho nước lọc qua từng lớp. Nếu bạn đổ quá nhiều, nước sẽ tràn ra và bạn sẽ mất đi một phần nước. Học cũng vậy. Mỗi lần chỉ nên học một ít và để kiến thức thấm dần. Khi đã thấm đủ, bạn có thể học thêm, từng bước một. Nếu học ‘quá nhiều’, tức là học liên tục nhiều giờ, sẽ không tốt và kiến thức sẽ ‘tràn’ khỏi đầu bạn”.
“Rất hay”, một giáo sư bày tỏ. “Hiệu ứng Brita”, ông nhấn mạnh lại.
Nhìn chung, học một ít nhưng có mục đích còn hơn học nhiều mà không có mục tiêu. Tác giả khuyên rằng mỗi lần chỉ nên học một chút. Ví dụ, nếu có 150 bài thánh thi và 30 ngày, hãy học chỉ 5 bài mỗi ngày. Trong học thuật, hãy giới hạn việc học hai bài luận mỗi ngày.
Tóm lại, khả năng tập trung và ghi nhớ của mỗi người đều có hạn. Nói nhiều sẽ nhớ ít hơn. Khi kiến thức đơn giản và tập trung vào vấn đề chính, khả năng ghi nhớ sẽ cao hơn.
