
'Dưới bóng đỏ của anh đào, hai chị em gái đứng gần nhau, vai sát vai, dưới mái hiên rực cháy lửa...'
Tháng 10 năm 1944, Tanizaki Junichiro viết mấy dòng thơ trong nhật ký của mình, gợi nhớ một tình cảm hoài niệm không thể nào quên. Đó cũng là lúc ông viết tập hai của cuốn tiểu thuyết 'Mong manh hoa tuyết'. Bản dịch tiếng Anh của cuốn tiểu thuyết này mang tên đơn giản hơn, 'Chị em nhà Makioka', nhưng vẫn là một tên gợi nhớ những kí ức dễ tan phai như những cánh hoa anh đào trong gió.
Mặc dù được biết đến như tác phẩm nổi tiếng nhất của Tanizaki, 'Mong manh hoa tuyết' không hề phản ánh đúng về ông. Bộ phim chuyển thể sau này có lẽ gần gũi hơn với hình ảnh thực sự của ông, với những trang văn hào hoa, tâm trạng sâu sắc và khám phá về bản năng con người.
'Mong manh hoa tuyết' - Một tác phẩm đẹp trong sự tan tác và tàn lụi, tình cảm và nỗi nhớ về một thời hoa đào rực rỡ của những người phụ nữ Makioka.
Trong khi thế giới bên ngoài đang chìm đắm trong cuộc chiến tranh leo thang, bốn chị em nhà Makioka vẫn sống trong thế giới riêng của họ, loay hoay giữa việc tìm kiếm tình yêu và bảo tồn danh dự gia đình.
Mong manh hoa tuyết được mô tả là một bức tranh phản ánh sự giàu có và kiêu hãnh của phương Đông, nhưng thực ra nó là một câu chuyện đầy phức tạp về tình yêu và tự do cá nhân.
Ban đầu, Mong manh hoa tuyết được dự định sẽ là một câu chuyện về sự phá sản và bất hạnh, nhưng cuối cùng, nó lại trở thành một câu chuyện về sự sống và hy vọng trong những thời khắc khó khăn nhất.
Yukiko và Taeko, hai nhân vật chính trong Mong manh hoa tuyết, tượng trưng cho sự đối lập giữa tinh thần và thực tế, và câu chuyện của họ là hành trình tìm kiếm ý nghĩa thực sự của hạnh phúc.
Yukiko trong phiên bản điện ảnh của Kon Ichikawa được mô tả mở lòng từ cảnh đầu tiên, nhưng trong nguyên tác, cô ẩn mình kỹ càng như một chú chồn tanuki trong truyền thuyết Nhật Bản, chỉ tiết lộ bản chất thực sự của mình khi câu chuyện đi sâu vào.
Khác với hai chị gái lớn, cả Taeko và Yukiko đều có những biến đổi bất ngờ, nhưng mỗi biến đổi đều phản ánh một khía cạnh khác nhau của tính cách của họ, tạo nên sự phong phú và đa chiều cho câu chuyện.
Trong quá trình chuyển thể Mong manh hoa tuyết thành phim, Kon Ichikawa đã dám thử nghiệm thêm những tình tiết mới, nhưng điều đó không làm mất đi bản chất của tác phẩm mà thậm chí còn tăng thêm sự phong phú và sâu sắc cho câu chuyện.
“Dù thời gian trôi qua dần dần / Chao ôi mãi nhớ hoa đào năm xưa!”
Theo Tia Sáng
