Các hoạt động của con người hiện đại gây ra nhiều tổn hại cho Trái Đất, môi trường sinh thái, và làm tuyệt chủng nhiều loài động vật, như chó sói Tasmania, bồ câu viễn khách, chim Dodo, cá tầm thìa Trung Quốc...
Không chỉ hoạt động của con người hiện nay, tổ tiên thời tiền sử của chúng ta cũng đã gây ra sự tuyệt chủng của nhiều loài động vật.
Có nghiên cứu cho rằng tổ tiên xa xưa của con người đã gây ra sự tuyệt chủng của động vật từ cách đây 4 triệu năm.
Bài nghiên cứu về 'Sự mở rộng não ở các người tiền sử dự đoán sự tuyệt chủng của động vật ăn thịt ở Đông Phi' chỉ ra rằng hoạt động của tổ tiên đã góp phần vào sự tuyệt chủng của nhiều loài động vật.
So sánh dữ liệu cho thấy cuộc khủng hoảng đa dạng sinh học do con người gây ra ngày nay không phải là hiện tượng mới và tổ tiên xa xưa của chúng ta đã đẩy nhanh quá trình này hàng triệu năm trước.


Trước khi kết thúc sự tuyệt chủng trong thời kỳ Pleistocene do con người gây ra, các nhà cổ sinh vật học từng cho rằng sự tuyệt chủng của động vật là do biến đổi khí hậu. Nhưng khi xem xét sự thay đổi khí hậu ở Châu Phi, các nhà nghiên cứu nhận thấy rằng trong hàng triệu năm gần đây, biến đổi khí hậu ở châu Phi ít hơn nhiều so với các lục địa khác, nhưng sự tuyệt chủng vẫn tiếp tục diễn ra. Có vẻ như khí hậu không phải là nguyên nhân chính gây ra tuyệt chủng động vật ở châu Phi.
Khi các nhà khoa học nghiên cứu khu vực Đông Phi, họ phát hiện hầu hết các loài động vật săn mồi thời cổ đại đều đã tuyệt chủng và có thể sự tuyệt chủng của chúng liên quan đến sự cạnh tranh gay gắt với tổ tiên của con người trong chuỗi thức ăn.
Đông Phi lâu nay đã được biết đến là trung tâm tiến hóa của tổ tiên loài người. Người tiền sử từ chủng Orrorin tugenensis đến Ardipithecus (chi vượn đất), Australopithecus (chi Vượn người phương nam), tổ tiên của chúng ta đã thích nghi với môi trường sống từ rừng rậm sang đồng cỏ, sau đó đã đứng thẳng và di chuyển bằng hai chân sau, có hình dáng gần giống như chúng ta ngày nay.
Các nhà cổ sinh vật học đã phát hiện rằng Đông Phi đã trải qua nhiều đại tuyệt chủng từ những ngày đầu của sự hiện diện của tổ tiên xa xưa của con người (từ 5 đến 4 triệu năm trước).
Sau khi đối chiếu và phân tích hóa thạch, các nhà cổ sinh vật học còn nhận thấy rằng trong giai đoạn này, số lượng động vật ăn thịt lớn đã giảm đáng kể. Bắt đầu quá trình suy giảm này là cách đây 4 triệu năm.


Các nhà cổ sinh vật học cho biết sự giảm số lượng động vật ăn thịt lớn ở Đông Phi bắt nguồn từ hiện tượng 'ký sinh ăn cướp' - (Kleptoparasitism), các loài chiếm ưu thế có thể cướp mồi từ các loài khác.
Hiện tượng này có thể dễ dàng thấy trong môi trường hoang dã ngày nay khi sư tử hoặc linh cẩu đi cướp mồi của những con báo cheetah, con hải cẩu bắt cá bị chim nhạn cướp...




Ở Đông Phi thời tiền sử, tổ tiên loài người (vượn phương Nam, v.v.) có khả năng đánh cắp thức ăn từ các loài thú săn mồi ngay sau khi chúng vừa giết được con mồi. Hành động này khiến các kẻ săn mồi dần chết đói vì không có đủ thức ăn. Theo thời gian, số lượng tổ tiên loài người ngày càng tăng và hành vi ăn cướp diễn ra thường xuyên dẫn đến suy giảm và thậm chí tuyệt chủng của các loài động vật săn mồi.





