
Khi bước lên sân khấu trong bộ đồ bạc và chiếc khuyên tai quen thuộc, Michael đã rơi nước mắt ngay từ đầu. Anh đùa rằng kế hoạch ban đầu chỉ là nhận vinh dự, cảm ơn và trở về chỗ ngồi. Nhưng anh không thể làm vậy. Anh có điều muốn chia sẻ.
Sau đó là một bài phát biểu kỳ lạ và siêu thực, nơi Michael Jordan, người không còn gì để chứng minh và có rất nhiều điều để biết ơn, đã dành gần nửa giờ để liệt kê và đáp trả những lời xúc phạm mà anh từng phải nhận trong sự nghiệp.
Đứng trên bục, giọng điệu tỏ ra vui vẻ nhưng rõ ràng là đang rất giận dữ, anh than phiền về những lời chỉ trích từ giới truyền thông và việc huấn luyện viên đại học của anh tại North Carolina, Dean Smith, đã không giới thiệu anh là một tân binh đầy triển vọng trong cuộc phỏng vấn với Sports Illustrated năm 1981.
Anh thậm chí còn nhớ rõ số tiền đã chi để mua vé cho các con vào dự buổi lễ.
[...]
Michael muốn minh họa rằng sự tức giận có thể là động lực mạnh mẽ như thế nào cho mỗi lần bị coi thường, mỗi lần bị đánh giá thấp, mỗi lần ai đó không làm theo ý anh, tất cả những điều này đã giúp anh trở thành một cầu thủ xuất sắc hơn.
Vấn đề là, Michael lại truyền đạt một thông điệp hoàn toàn ngược lại. Đúng vậy, anh đã chứng minh rằng sự tức giận có thể là một nguồn năng lượng mạnh mẽ.
Michael cũng đã cho thấy khả năng trút giận lên bạn bè và những người xung quanh.
[...]
Liệu sự tức giận có thực sự là bí quyết giúp Michael Jordan giành chức vô địch? Có phải chính sự tức giận đã giúp anh đạt được vị trí trong đội tuyển của trường vào năm sau, hay việc anh cao thêm 10 cm mới là lý do?
Có lẽ sự tức giận chỉ là một sản phẩm phụ, một ký sinh ngăn cản anh tận hưởng thành quả đạt được? (Tom Brady thắng rất nhiều mà không hề xấu tính hay giận dữ).
Nhìn lại lịch sử, các nhà lãnh đạo, nghệ sĩ, tướng lĩnh và vận động viên bị thúc đẩy chủ yếu bởi sự tức giận không chỉ có xu hướng thất bại về lâu dài, mà còn dễ cảm thấy khổ sở ngay cả khi không thất bại.
Nixon - người căm ghét những ai tốt nghiệp các trường Ivy League, ghét phóng viên, ghét người Do Thái và rất nhiều người khác - đã nói một cách khôn ngoan trong lúc không tự nhận thức được với các nhân viên trung thành của mình trong những giờ cuối cùng ở Nhà Trắng: “Hãy luôn nhớ, người khác có thể ghét bạn nhưng họ không thắng trừ khi bạn ghét lại họ. Và rồi bạn sẽ tự hủy hoại chính mình”.
[...]
Rõ ràng, bóng rổ là nơi nương tựa cho Michael Jordan, một môn thể thao mà anh yêu thích và mang lại nhiều niềm vui. Nhưng trong cuộc hành trình theo đuổi chiến thắng và sự xuất sắc, anh cũng biến nó thành một vết thương hở, không ngừng chảy máu và gây đau đớn.
Điều đó có thể khiến anh mất đi nhiều năm chiến thắng, cũng như bỏ lỡ cơ hội tận hưởng buổi tối đặc biệt tại Đại sảnh Danh vọng ở Springfield, Massachusetts.
Đó không thể là những gì bạn mong muốn. Đó không thể là kiểu người mà bạn muốn trở thành.
Đó là lý do chúng ta nên chọn cách loại bỏ cơn giận và thay thế bằng tình yêu, lòng biết ơn và mục tiêu sống.
Sự bình yên trong tâm hồn phụ thuộc vào khả năng ứng xử từ tốn và chọn lựa không giận dữ, sử dụng một loại nhiên liệu khác.
Nhiên liệu giúp chúng ta chiến thắng và xây dựng, không gây tổn hại đến người khác, mục tiêu hay cơ hội bình an của chúng ta.
