
Vài ngày sau đó, sau khi giúp Sarah chuẩn bị cho các em nhỏ đến trường, Michael đi dạo trong công viên. Dù không có tâm trạng, nhưng Sarah buộc anh phải làm. Bác sĩ khuyên anh nên tập thể dục nhẹ nhàng nhưng thường xuyên để cải thiện tuần hoàn máu. Ngoài việc không tham gia vào công việc, Michael có thể trở lại với các hoạt động hàng ngày của mình miễn là chúng không gây ra căng thẳng. Trên đường về nhà, Michael vào bếp để lấy nước, thở một hơi sâu, và bất ngờ anh thấy tấm danh thiếp của người thợ mộc vẫn đang nằm trên kệ. Sau khi suy nghĩ một lúc, anh quyết định trực tiếp tới gặp người đó để bày tỏ lòng biết ơn.
Dù không phải lúc nào bạn cũng gặp được người hùng cứu mạng của mình, Michael nghĩ trong khi lái xe. Có thể nếu anh không thích người đó thì sao? Có thể thấy rõ rằng đó là một nhà tiếp thị kém cỏi, thậm chí có thể là một người tồi tệ, nhưng Michael vẫn nghĩ. Tâm trí anh chứa chấp hàng loạt giả định trong khi cố gắng tránh khỏi đoạn đường đang kẹt xe. Cuối cùng, anh quyết định rằng anh cần phải nói lời cảm ơn với người đàn ông đó, bất kể người ta là ai đi chăng nữa. Vì không phải lúc nào bạn cũng cần có người cứu mạng.
Michael đến địa chỉ 111 Main Street vào buổi trưa. Đó là một ngôi nhà rộng rãi, mới xây dựng, trông rất đẹp với lối vào cong quanh bồn cây, và chiếc xe tải nhỏ đậu trên sân rộng. Khi bước qua cánh cửa chính, anh nhìn thấy một nhóm thợ đang sơn tường và trần nhà, không khí rất sôi động với tiếng cưa và búa. Anh bước vào bếp và thấy một người đàn ông da đen có mái tóc nâu dài đến vai, mặc quần jean xanh, giày màu nâu và áo thun trắng. Người đàn ông ngước lên nhìn thấy Michael, ánh mắt ông tỏa sáng. Sau đó ông nhanh chóng đến gần Michael, mỉm cười hạnh phúc và ôm anh vào lòng.
- Michael, thật tốt khi gặp lại bạn. Bạn trông khỏe hơn nhiều so với lần cuối tôi gặp bạn đấy.
- Vâng, tôi đã khỏe rồi.
Người thợ mộc lùi lại, nhìn chăm chú vào trán Michael, rồi chạm ngón tay vào cạnh vết thương.
- Vết thương của bạn đã lành nhanh thật đấy. Tôi vui mừng khi thấy bạn phục hồi tốt như vậy.
- Vâng, tôi cũng vui lắm. Tôi đến để cảm ơn bạn vì đã giúp đỡ tôi.
- Ôi trời ơi, chỉ là một chuyện nhỏ thôi mà. Nếu đổi vai diễn, cậu cũng sẽ làm như thế với tớ thôi. – Người thợ mộc nói trong lúc trở lại bàn ăn và mời Michael ngồi.
- Thế thì chuyện gì đã xảy ra chính xác vậy ạ? – Michael hỏi.
- À, lúc ấy mới bình minh, tớ đang đi bộ tới đây để làm việc. Mỗi ngày tớ thường đến đây như thế. Tớ thấy cậu đang chạy bộ, và rồi “bum!”, cậu ngã như bị đạn trúng vậy. Đầu cậu đập xuống đất mạnh lắm, và có vết thương chảy máu. Tớ vội vàng cởi áo ra, dùng nó ấn mạnh vào trán cậu để ngừng máu và gọi cấp cứu. Mặc dù bị mê man, nhưng khi tớ hỏi tên, cậu vẫn đủ tỉnh táo để tớ báo lại với cảnh sát khi họ đến. Tớ biết người thân của cậu sẽ rất lo lắng khi thấy cậu chạy bộ quá lâu mà không về.
- Thôi không thể tin nổi là tớ đã làm như vậy để cứu cậu. Cậu cảm ơn tớ nhiều lắm. Mọi người ở bệnh viện khen tớ là một anh hùng và nói rằng tớ đã để lại danh thiếp. – Michael rút tấm danh thiếp từ trong túi ra.
- Đúng vậy, tớ đã làm như thế đấy. – Người thợ mộc trả lời.

- Nhưng cháu không thấy tên chú viết lên ấy. Cháu vẫn chưa biết tên chú.
- Ồ, xin lỗi. Thường thì chú luôn viết tên mình lên danh thiếp để làm cho nó gần gũi hơn. Nhưng khi mọi người đưa cậu vào bệnh viện một cách khẩn trương, chú quên khuấy mất. Xin lỗi vì đã không giới thiệu đầy đủ. Chú là J. Emmanuel. – Ông vừa nói vừa mỉm cười và vươn tay ra để bắt tay Michael. – J. là tên và Emmanuel là tên đệm. Mọi người thường gọi chú là ‘J.’.
- J có phải là viết tắt của Jason hay J-A-Y trong tiếng Anh không ạ? – Michael hỏi.
- Không, chỉ là J và dấu chấm. Cha mẹ chú tin rằng chú là độc nhất.
- Vâng, J. – Michael mỉm cười và bắt tay J. – Thật là vinh hạnh khi được biết tên thật của anh hùng đã cứu mạng cháu, hoặc đúng hơn là chữ cái đầu của anh.
Người thợ mộc cười vui và đứng dậy đi về phía những chiếc tủ ông đang làm.
- Tớ rất vui khi được ở đây và giúp đỡ cậu. Cậu có biết không, ngoài việc bận rộn đi cứu người xung quanh thành phố, tớ cũng làm những công việc như thế này. – Ông tự hào mỉm cười khi giới thiệu sản phẩm của mình.
Michael có thể không phải là người thạo tay, nhưng anh ấy hiểu biết về một món đồ gỗ tốt, và chỉ cần nhìn qua anh ấy đã nhận ra sự tinh tế, hoàn thiện và chất lượng tuyệt vời của những chiếc tủ trước mắt. Người này cần được tư vấn về marketing, nhưng không cần phải tư vấn về kỹ thuật, vì khả năng chế tác của ông đã ở mức cao, Michael nghĩ.
- Chúng quá tuyệt vời! – Michael phấn khích nói. – Chú có làm tủ phòng khách cho gia đình không?
- Chú có thể làm bất cứ thứ gì, và gần như đã làm mọi thứ. – Người thợ mộc trả lời.
- Dạ, thật là tốt quá. Trùng hợp là trong thời gian này bác sĩ và vợ cháu đã yêu cầu cháu phải nghỉ ngơi vài tuần để phục hồi hoàn toàn, vì vậy cháu định dành thời gian tìm người để làm chiếc tủ phòng khách cho gia đình. Cháu muốn nhờ chú giúp đỡ như một cách để báo đáp vì chú đã cứu mạng cháu. – Michael cẩn trọng từng lời khi đề xuất.
- Chú thật vinh hạnh khi cậu muốn chú tạo ra một thứ đặc biệt cho mái ấm của cậu, nhưng hãy nhớ, cậu không cần phải báo đáp gì cho chú cả. – Người thợ mộc nói và đặt tay lên trái tim. – Chú luôn cho đi mà không cần nhận lại. Đó là cách sống và làm việc tuyệt vời nhất. Nếu cậu muốn chú làm một chiếc tủ phòng khách, chú sẵn lòng, nhưng hãy chọn chú khi cậu thấy sản phẩm của chú thuyết phục cậu, đừng làm vì ý nghĩ phải trả ơn. Đừng bao giờ làm việc vì nghĩa vụ, hãy làm với tình yêu và lòng biết ơn. Đó mới là cách làm mang lại sức mạnh.
Michael gật đầu và suy ngẫm về những gì người thợ mộc nói. Quả thực là không phí công khi đến gặp ông. Ông không giống ai mà Michael từng gặp. Hầu hết mọi người đều tìm mọi cơ hội để kiếm lợi, nhưng ông lại không mảy may màng về lợi ích cá nhân. Ông chỉ muốn được thuê vì chất lượng công việc của mình. Rõ ràng J. là một người đặc biệt và có nguyên tắc sống rõ ràng, và thêm một chút triết lý cũng không gây hại. Hơn nữa, tay nghề của ông không thể phủ nhận. Michael vẫn muốn thuê ông, dù J. có phải cứu mạng anh ta hay không. Với kinh nghiệm là một người bán hàng giỏi, luôn biết lắng nghe và phản hồi một cách tế nhị, anh đứng dậy và nói:
- Vâng, cháu muốn nói thế này. Cháu rất biết ơn chú đã cứu cháu và vì tài năng của chú nên cháu muốn chú làm một chiếc tủ phòng khách cho gia đình cháu.
- Nghe rất tuyệt. – Người thợ mộc cười lớn và vỗ vai Michael.
J. hiểu rằng cả hai vẫn chưa có cùng một tầm nhìn, nhưng sẽ sớm thôi. Ông có thể nhận ra rằng Michael là một người luôn tìm kiếm học hỏi. Trên hết, những gì họ chuẩn bị thực hiện không chỉ là việc làm một chiếc tủ phòng khách đơn thuần.
- Khi nào chú có thể bắt đầu được không ạ? – Michael hỏi.
- Chú sắp hoàn thành những chiếc tủ này rồi. Tuy nhiên, trong một thời gian dài tới, lịch của chú gần như đã kín hết. Nhưng không sao, chú sẽ sắp xếp lại và dành thời gian cho cậu. Chúng ta có thể bắt đầu từ ngày mai được không?
- Vâng, thật là tuyệt vời. Đây là địa chỉ của cháu. – Michael trả lời, viết thông tin lên mặt sau của danh thiếp của mình và đưa cho J. – Cháu rất biết ơn việc chú đã dành thời gian cho cháu. Cháu không ngờ là chú lại bận rộn như vậy.
- À, thật đúng là chú rất bận rộn. Thực sự, mọi người đều nói rằng chú là người thợ mộc được săn đón nhất trong thành phố này.
- Thật sao hả chú? – Michael cảm thấy ngạc nhiên không nhỏ. – Làm thế nào chú đã làm được điều đó?
- Nhờ vào những nguyên tắc 'kim chỉ nam' trong công việc đấy. Tôi giữ trong tay những chiến lược thành công nhất. – Người thợ mộc đáp.
Michael cảm thấy vô cùng tò mò trước những gì vừa nghe. Chắc chắn người đàn ông này không đề cập đến cách trình bày danh thiếp hay những chiến thuật tiếp thị.
- Điều đó là gì vậy ạ? – Anh hỏi.
- Chú sẽ biết khi chúng ta gặp lại nhau sau hai ngày nữa. Còn bây giờ, có một số người muốn gặp chú, chú cần phải đón tiếp họ. – Người thợ mộc ôm tạm biệt Michael trước khi vẫy tay chào cả đám người đang chờ để nói chuyện với ông.
Khi bước ra khỏi bếp, Michael lướt qua các nhóm người đang chờ được phục vụ ở nhà hàng J., và anh ta bắt đầu tin rằng thợ mộc này có hiểu biết sâu sắc hơn nhiều so với những gì anh từng tưởng tượng.
Mytour đăng lại | Ảnh: Sưu tầm
