

Sol khí hay son khí, xon khí, sôn khí, aerosol - là hệ keo của các hạt chất rắn hoặc các giọt chất lỏng trong không khí hoặc chất khí khác. Aerosol có nguồn gốc từ tự nhiên hoặc từ con người. Ví dụ về sol khí tự nhiên là sương mù, dịch tiết của rừng và các dòng suối. Ví dụ về aerosol nhân tạo là sương mù do ô nhiễm, bụi, ô nhiễm không khí và khói. Các hạt chất lỏng hoặc rắn có đường kính chủ yếu nhỏ hơn 1 μm, trong khi các hạt lớn hơn thường lắng xuống nhanh hơn, tạo thành hỗn hợp lơ lửng trong không khí, mặc dù biên độ khác nhau không rõ ràng. Thông thường, aerosol thường chỉ đến dạng phun-xịt sol khí, ví dụ như trong ứng dụng kỹ thuật sơn, bình xịt cho bệnh nhân hen suyễn. Các ứng dụng kỹ thuật khác của aerosol bao gồm phun thuốc trừ sâu, máy hô hấp nhân tạo, kỹ thuật cháy nổ. Các bệnh lây nhiễm qua đường hô hấp với các hạt nhỏ trong khí thở, và những hạt bụi nhỏ lơ lửng với đường kính động học nhỏ hơn 10 micromet, có tiềm năng gây nguy hiểm cho sức khỏe con người, cũng được gọi là aerosol.
Ngành khoa học sol khí bao gồm quá trình tạo ra và loại bỏ sol khí, các ứng dụng kỹ thuật của sol khí, tác động của sol khí đối với môi trường và con người, và nhiều chủ đề khác.
Định nghĩa
Sol khí - hay còn gọi là aerosol - là hệ keo của các hạt chất rắn hoặc các giọt chất lỏng trong không khí hoặc chất khí khác. Một hệ sol khí bao gồm cả hạt và khối khí mà nó chứa. Frederick G. Donnan được coi là người đầu tiên sử dụng thuật ngữ này trong thế chiến I để mô tả hệ khí-dung, hạt có kích thước nhỏ trong mây. Thuật ngữ này đã phát triển thành hydrosol, một hệ huyền phù.
