Dấu Ấn Của Thời Gian: Hành Trình Kể Lại Câu Chuyện Pa-xtơ và Đứa Bé
Mẫu 1: Dòng Chảy Cảm Xúc - Pa-xtơ và Chuyện của Chú Bé
Vào ngày 6 tháng 7 năm 1885, Giô-dép, chín tuổi, bị chó cắn. Mẹ đã đưa cậu từ miền quê về thủ đô Pa-ri, nơi Bác Sĩ Lu-i Pa-xtơ đã hùng dũng cứu chữa.
Cậu bé bị mười bốn vết cắn ở tay, che khuôn mặt. Cuộc sống của em trôi qua từng ngày, tính mạng chỉ được đếm bằng những khoảnh khắc. Nếu không cứu chữa kịp thời, cậu bé sẽ mất đi như hàng ngàn người khác do bị chó dại cắn.
Nhìn thấy đau đớn trên khuôn mặt của cậu bé và đôi mắt đỏ rưng của người mẹ, Pa-xtơ xúc động, nhớ đến những khoảnh khắc khi cậu bé mất trí và ngột thở trong cơn giật mạnh, rồi ra đi! Ông nhất quyết phải cứu giúp chú bé đáng thương này.
Đêm đã khuya, Pa-xtơ ngồi trước bàn làm việc, vết nhăn sâu trên trán là dấu vết của suy nghĩ ưu tư. Câu hỏi 'Làm thế nào để giúp đỡ cậu bé?' luôn vấn vương trong tâm trí ông. Vắc-xin chữa bệnh dại đã được thử nghiệm trên động vật, nhưng chưa bao giờ trên con người. Ông muốn cứu chữa cậu bé nhưng lo sợ về nguy cơ tai biến. Dù muốn giúp, nhưng ông vẫn do dự, không dám thử nghiệm trên Giô-dép.
Hôm sau, sau cuộc thảo luận với đồng nghiệp, Pa-xtơ quyết định tiêm vắc-xin với hy vọng cứu chữa Giô-dép. Đến chiều, những giọt vắc-xin phòng dại được tiêm dưới da bụng cậu bé. Loại vắc-xin này không độc hại vì đã được bảo quản trong không khí khô suốt 14 ngày.
Các lần tiêm sau, độc tính trong vắc-xin dần tăng lên. Chín ngày trôi qua, Pa-xtơ cảm thấy như đã trải qua một khoảng thời gian dài như chín tháng. Mũi tiêm thứ mười là mũi quyết định, nhưng cũng mang theo độc tính rất cao, có thể gây ra cơn co giật nguy hiểm. Quyết định phải tiêm mũi thứ mười là khó khăn. Pa-xtơ bóp trán, đi lại trong phòng làm việc, và cuối cùng quyết định phải tiến hành. Ông quan sát mỗi động tác tiêm một cách chăm chú, an ủi cậu bé bằng cách dắt tay lên giường.
Bảy ngày chờ đợi và lo lắng, Pa-xtơ không ngủ được. Dù chân trái bị liệt, ông mỗi đêm vẫn tựa vào gậy, lần xuống cầu thang để kiểm tra tình hình của Giô-dép. Ông chỉ lo sợ rằng cậu bé sẽ phải đối mặt với cơn điên dại kinh hoàng. May mắn, không có tai nạn nào xảy ra, cậu bé vẫn khỏe mạnh. Hạnh phúc, Pa-xtơ cuối cùng cũng có giấc ngủ yên bình.
Tin vui lan tỏa, từ đó về sau, mọi người không ngừng đưa bệnh nhân bị chó dại cắn đến phòng thí nghiệm của ông để được cứu chữa. Phòng thí nghiệm của ông đã trở thành Viện Pa-xtơ - tổ chức đầu tiên trên thế giới chuyên nghiên cứu và chống bệnh dại.
Ngoài Kể lại toàn bộ câu chuyện Pa-xtơ và em bé, hãy khám phá thêm những nội dung khác như Soạn bài Pa-xtơ và em bé, kể chuyện hay phần Soạn bài Chuỗi ngọc lam, tập đọc để củng cố kiến thức Tiếng Việt của bạn.
Bài mẫu số 2: Kể lại toàn bộ câu chuyện Pa-xtơ và em bé
Ngày 6-7-1885, chú bé Giô-dép chín tuổi bị chó dại cắn đã hai ngày. Mẹ của Giô-dép đã đưa cậu từ vùng quê lên Pa-ri để tìm sự cứu chữa từ Pa-xtơ. Cậu bé mang theo mười bốn vết cắn ở tay, vì đã dùng tay che mặt khi chó tấn công. Cuộc sống của cậu chỉ đếm từng ngày, và vẻ đau đớn trên khuôn mặt cậu khiến Pa-xtơ đau lòng, tưởng tượng đến những cơn co giật dữ dội và cái chết có thể đến bất cứ lúc nào...
Đêm đã buông xuống, cảnh đêm tĩnh lặng, nhưng Pa-xtơ vẫn bôn ba trước bàn làm việc, nếp nhăn trán chứa đựng nỗi lo lắng. Câu hỏi 'Làm thế nào để cứu lấy đứa trẻ?' luôn vấn vương trong tâm trí ông. Mặc dù vắc-xin chữa bệnh dại đã được thử nghiệm trên động vật, nhưng trên con người, ông vẫn chưa dám thực hiện. Tuy muốn giúp đỡ, nhưng ông lo lắng về những rủi ro có thể xảy ra với Giô-dép.
Ngày hôm sau, sau cuộc họp với đồng nghiệp, Pa-xtơ quyết định tiến hành tiêm vắc-xin, hy vọng sẽ cứu sống Giô-dép. Chiều tối 7-7-1885, những giọt vắc-xin phòng dại được tiêm vào dưới da bụng của cậu bé. Vắc-xin được bảo quản trong không khí khô suốt 14 ngày nên không độc hại.
Sau khi tiêm xong, Pa-xtơ tự mình dẫn Giô-dép lên giường, an ủi và động viên em.
Bảy ngày đợi lẻn, mối lo âu làm tóc của Pa-xtơ trắng thêm. Dù chân trái tê liệt, nhưng mỗi đêm, ông gậy tựa để xuống cầu thang và kiểm tra tình trạng của Giô-dép.
Qua những ngày trôi qua, đứa trẻ đã hồi phục sức khỏe, tràn đầy năng lượng, mang lại niềm an lành và hạnh phúc cho gia đình. Sự bình yên hiện tại là niềm phấn khởi mới của ông, làm tan đi những lo lắng khó nói.
Sau thành công ấn tượng, những người bị chó dại cắn liên tục đổ về phòng thí nghiệm của ông. Phòng thí nghiệm trở thành nơi lưu giữ hy vọng và niềm tin, biến ông thành người sáng lập Viện Pa-xtơ - tổ chức hàng đầu chống lại đại dịch dại trên toàn cầu.
