
- 'Cô ấy đã rời bỏ chúng ta, tự kết thúc cuộc sống.'
- 'Nó trông không vui như vậy là vì gì, không có lý do gì phải kết thúc cuộc sống. Áp lực tôi nặng nề hơn nhiều, nhưng tôi vẫn kiên nhẫn đối mặt.'
- 'Tại sao lại làm điều ngu ngốc đó?'
- 'Nếu tôi có thể làm tốt hơn với bạn.'
Dư luận rộn rã về cái chết của cô gái đó. Cô ấy luôn tươi cười, làm cho mọi người xung quanh cảm thấy lạc quan, yêu cuộc sống, đầy năng lượng. Nhưng thực tế, cô ấy đang chiến đấu với bệnh tâm thần nhưng không muốn là gánh nặng cho những người xung quanh nên luôn che giấu cảm xúc sau chiếc 'mặt nạ cười'. Ai cũng nghĩ cô ấy ổn nhưng không ai biết bên trong cô ấy đang tan vỡ ra sao. Mỗi khi cô ấy ở một mình trong căn phòng tối om, cô ấy luôn cảm thấy vô giá trị và tuyệt vọng. Cô ấy luôn lo lắng cho người khác hơn là bản thân mình. Có những lúc cô ấy thể hiện cảm xúc thật của mình, nhưng mọi người lại cho rằng cô ấy quá phản ứng. Không ai biết rằng sau nụ cười là một con người kiệt sức mỗi ngày. Mặc dù cười, nhưng nụ cười đó trở nên vô hồn.
Cô gái của tôi, đôi khi chỉ ngồi im lặng với tâm trạng trống rỗng. Cô ấy thường nói rằng mình ổn nhưng thực sự, cô ấy chỉ mong muốn được ngủ mãi mãi, không phải đối mặt với thế giới bên ngoài, không phải nghe những lời trách mắng. Xã hội ép cô ấy phải lạc quan, nếu không sẽ bị xem là yếu đuối.
Liệu trầm cảm có phải là một vết thương không rỉ máu nên bị coi thường hơn so với những căn bệnh khác?
Ngày qua ngày, cô gái của tôi mất đi hứng thú với những thứ từng là niềm vui của mình. Dù có nhiều người xung quanh, cô ấy vẫn cảm thấy cô đơn, như có một bức tường vô hình ngăn cách cô ấy với thế giới. Mọi thứ trở nên nhạt nhẽo, cuộc sống trở nên vô vị, mỗi ngày trôi qua cũng vô vị. Đôi khi, có chút hy vọng hiện lên, cô ấy có động lực để đi dạo, học tập, làm việc nhà. Cô ấy cảm thấy tích cực hơn một chút và tin rằng ngày mai sẽ tốt hơn.
Nhưng cuối cùng, cô ấy không thể ra ngoài, dù cô ấy muốn.
Em cảm thấy muốn khám phá điều mới mẻ, nhưng lại chán nản sau vài phút. Lúc ấy, em thường lựa chọn uống bia, một vài viên thuốc ngủ hoặc an thần. Tâm trí em luôn nghĩ về việc tự tử hàng ngày, khiến em mất hết năng lượng và động lực để tiếp tục sống. Niềm tin và trách nhiệm là những thứ giúp em vượt qua những khoảnh khắc đen tối. Em hy vọng một ngày nào đó sẽ trở lại là chính mình, cảm nhận được niềm vui và trở thành điểm tựa cho gia đình. Mỗi ngày với em là một cuộc chiến với con quái vật trầm cảm, nhưng em tin rằng mình sẽ vượt qua được.
Và rồi, em nghĩ về cái chết.
Cái chết có thể là điểm dừng cho những đau đớn mà em gây ra cho những người thân yêu, làm giảm bớt gánh nặng cho gia đình, và không còn ai lo lắng khi em biến mất hay ngồi một mình trên cầu vào những đêm tối. Và rồi, ngày ấy đã đến. Em chọn dừng lại ở tuổi 23, để thoát khỏi căn bệnh trầm cảm đang làm em chết từng ngày. Người khác chỉ biết trách móc mà không hiểu được nỗi đau sâu thẳm trong em.
'Cuộc sống của em như một chiếc rương trống rỗng, mỗi ngày em phải giả vờ hạnh phúc, và điều đó khiến em cảm thấy tự trách mình vì đã lừa dối mọi người'.'Tại sao một con người luôn phải che giấu nỗi buồn đằng sau nụ cười? Và tại sao họ lại chọn cái chết để kết thúc nỗi đau?'
Có lẽ chúng ta đã từng bỏ qua những dấu hiệu nhỏ bé, không để ý tới những tiếng kêu yếu ớt, và nếu để tâm, có lẽ đã không có điều tiếc nuối xảy ra. Người trầm cảm có thể ẩn mình ngay bên cạnh bạn, họ có thể là bạn bè, người thân, hoặc thậm chí là chính bạn. Họ có thể thành công, mỉm cười mỗi ngày, nhưng thực tế, họ đang chịu đựng nhiều hơn chúng ta nghĩ.
Rối loạn trầm cảm chức năng cao không đơn giản là buồn buồn một chút, nó liên quan đến các phản ứng hóa học trong não bộ, đặc biệt là sự thiếu hụt serotonin. Đây là một căn bệnh, một rối loạn tâm lý.
Khác biệt chính giữa trầm cảm thông thường và rối loạn trầm cảm chức năng cao
Những người trầm cảm cố gắng leo lên cái thang, cố gắng hết sức, nhưng không thể đạt được, rồi họ buông xuôi, cầu cứu trong tuyệt vọng. Những người xung quanh thường chỉ đứng nhìn, thay vì giúp họ, họ lại trách móc vì sao người trầm cảm không cố gắng hơn. Xã hội thường chỉ muốn thấy nụ cười, không muốn thấy nỗi đau. Sự thiếu hiểu biết ấy của xã hội khiến người trầm cảm cảm thấy cô lập hơn.
Khởi đầu có thể chỉ là những lời than vãn, sau đó là sự tức giận, rồi có thể đến tự tử. Họ không thể thốt ra lời buồn, chỉ còn lại nụ cười để che giấu nỗi đau. Họ không khóc, cũng không điên điên, nhưng họ đã không thể chịu đựng nổi. Lúc đó, họ từ bỏ mong muốn sống của mình.
#khuônmặcủađaukhổ
Trầm cảm có thể gây ra những hậu quả nguy hiểm, bởi chúng ta không thể biết được người bệnh sẽ làm gì trong tình trạng đó.
Gửi những ai đang đấu tranh với căn bệnh này, có lẽ bạn đang cảm thấy bế tắc và tuyệt vọng, chỉ muốn ở một mình, không muốn gặp ai, nhưng hãy tin rằng một ngày nào đó bạn sẽ vượt qua được, bạn sẽ tìm thấy niềm vui, dù chỉ là những khoảnh khắc nhỏ trong ngày.
Cảm ơn bạn đã vượt qua được ngày hôm nay.
Bạn thực sự rất mạnh mẽ.
Chúng ta, những người đang đối mặt với trầm cảm chức năng cao, không muốn mất đi bản thân. Chúng ta đã trải qua quá nhiều tổn thương, gượng cười trong khi tim tan vỡ. Tôi hiểu rằng những người như chúng ta đau khổ ở những nơi mà người khác không thể thấy được, mong một ngày nào đó sẽ tìm được nơi không còn đau khổ. Sẽ có những ngày ý nghĩ ấy ám ảnh bạn. Tin tức tiêu cực tràn ngập và độc hại tới mức làm bạn không thể thở, hãy viết những suy nghĩ của bạn ra giấy rồi xé nó, hoặc đơn giản là chia sẻ nó để nhẹ lòng.
Bạn biết không, sẽ có một ngày bạn gặp được những người rất thương bạn.
Dù có thể bạn chưa gặp được họ vì họ đang lạc trong một nơi nào đó, nhưng họ sẽ xuất hiện. Tôi hiểu khi bạn cảm thấy như thế giới này nặng nhọc vô cùng. Bạn không biết liệu mình có đủ sức mạnh để vượt qua hay không. Tôi hiểu những gì bạn trải qua rất đáng sợ, nhưng bạn vẫn cố gắng thức dậy mỗi ngày và đối mặt với thế giới. Khi bạn vẽ nụ cười lên môi và tiếp tục sống, đó cũng là sức mạnh lớn. Sẽ có một ngày, qua bao đêm trắng và góc tối của cuộc sống, chúng ta sẽ tìm lại những khoảnh khắc giống như khi ta vẫn 'khỏe mạnh'. Tôi hiểu cảm giác bế tắc mà bạn đang trải qua. Tôi cũng cảm nhận như vậy, nhưng chúng ta không thể từ bỏ vào lúc này.
Tôi biết không có gì đẹp đẽ và lãng mạn khi nói về trầm cảm. Không có gì đẹp khi hàng tháng chúng ta phải giam mình trong căn phòng nhỏ và sợ hãi ánh sáng mặt trời. Khi chúng ta đóng cửa lại và từ chối giao tiếp với thế giới bên ngoài. Khi chúng ta sống bằng thuốc an thần, không nhớ được lần cuối cùng mình cảm thấy vui vẻ hoặc chia sẻ với người khác là khi nào. Khi thậm chí việc ngồi dậy, rời khỏi giường, cũng khiến chúng ta tuyệt vọng. Tôi đối với bạn rất cảm thông!
Bạn có biết không, điều đầu tiên tôi nhận ra là khi thấy người thân hoặc chính mình có biểu hiện bất thường như buồn rầu, mất hứng thú trong các hoạt động hàng ngày, rối loạn giấc ngủ, thay đổi khẩu vị, sút cân, mệt mỏi, cảm thấy vô dụng, lo lắng nhiều đến chuyện tự tử,... thì nên đi kiểm tra y tế. Bạn có thể nghĩ 'có người nói dối bác sĩ thì sao?' Nhưng thực tế là không chỉ có bộ trắc nghiệm tâm lý mà còn có xét nghiệm điện não đồ. Bệnh này có thể ảnh hưởng đến não và có thể thấy được qua xét nghiệm.
Khi bạn được chẩn đoán mắc bệnh, bác sĩ sẽ kê đơn thuốc cho bạn. Hãy tuân thủ đúng liều lượng được chỉ định. Khi dùng thuốc, bạn sẽ cảm thấy thoải mái hơn, ăn ngon và ngủ ngon. Tuy nhiên, thuốc mất thời gian để có hiệu quả, vì vậy bạn cần phải kiên nhẫn và tuân thủ đúng liều lượng. Mỗi người sẽ có phản ứng khác nhau với từng loại thuốc, có thể bạn cần phải thay đổi để tìm ra loại thuốc phù hợp nhất với mình. Sau khoảng bốn tháng sử dụng thuốc, tôi được khuyên kết hợp với trị liệu tâm lý và may mắn, tôi cảm thấy tốt hơn nhiều. Trầm cảm là một căn bệnh nghiêm trọng cần được điều trị bằng thuốc và các phương pháp trị liệu khác. Đừng bao giờ ngừng thuốc đột ngột vì có thể gặp phải tác dụng phụ và trầm cảm có thể trở nên nặng hơn. Trong quá trình điều trị, có thể bạn sẽ trải qua các cơn tái phát. Đừng ngần ngại chia sẻ với ai đó về tình trạng của bạn.
Hãy chọn người không đánh giá bạn, có thể là bạn bè, giáo viên, bác sĩ tâm lý, tổ chức hỗ trợ tâm lý, giáo sư, hoặc linh mục. Nếu bạn có ý định tự tử, bạn cần phải được điều trị nội trú tại bệnh viện tâm thần.
Bệnh nhân trầm cảm cần được quan tâm và yêu thương nhiều hơn. Dù họ có thể vẻ ngoài khỏe mạnh, nhưng họ đang mất đi khả năng cảm nhận niềm vui và niềm đam mê của cuộc sống.
Thời gian làm tổn thương tới não bộ và cơ thể, biến một người thành một bóng hình của chính mình. Trầm cảm biến một người năng động thành một người vô vọng, không có động lực, không muốn ăn uống. Đừng chỉ trách móc người tự tử vì trầm cảm, hãy thấu hiểu rằng trầm cảm cũng là một căn bệnh.
Trầm cảm cũng là một căn bệnh.
Đau đến tận xương.
Đừng phớt lờ và đối xử với họ như những người lạ lẫm. Chỉ cần họ dám đối mặt và thừa nhận nỗi đau, điều đó đã chứng tỏ họ mạnh mẽ đến đâu rồi.
Bạn ơi, nếu bạn đang đau khổ, đang tuyệt vọng, hãy cho nước mắt rơi được không? Hãy để những người yêu thương bạn biết rằng, bạn đang chịu đựng đau khổ, ít nhất là hãy để mọi người biết bạn đang cần sự giúp đỡ, để thế giới bên ngoài có cơ hội chạm tay giúp bạn. Tôi hiểu rằng bạn đang gặp nhiều khó khăn, cả về thể chất và tinh thần, về mối quan hệ và tương lai mơ hồ, nhưng xin hãy tin rằng, đừng bao giờ từ bỏ, vì cuộc sống không ngừng lưu điều này, và tất cả những điều tốt lành sẽ đến với bạn một cách chậm rãi.
Nếu bạn nhận được lời kêu cứu từ ai đó một ngày nào đó, xin đừng lờ đi. Sự giúp đỡ kịp thời của bạn có thể mở ra một trang mới trong cuộc đời của họ. Xin đừng để bất kỳ ai trong số chúng ta rơi vào tình trạng mất hy vọng vào cuộc sống. Thế giới sẽ trở nên tốt đẹp hơn khi chúng ta hiểu và chia sẻ nỗi đau của nhau. Hy vọng chúng ta sẽ không phải chứng kiến thêm bất kỳ vụ vỡ vụn nào nữa.

Tác Giả: Mai Thị Như Ý, Sinh viên tại Đại học Cần Thơ
