
1. Gia đình đôi khi quên mất ta, nhưng điều đó không quan trọng. Cuối cùng, thứ giúp ta vượt qua khó khăn không phải trí óc mà là người nắm tay ta và không buông.
2. Xã hội có thể làm bạn đau, cuộc sống có thể làm bạn tổn thương, gia đình có thể làm bạn buồn. Nhưng người luôn nắm tay và ở bên bạn, rốt cuộc vẫn là gia đình.
3. Nếu bạn có thể khiến mẹ vui chỉ bằng việc để mẹ nghĩ rằng mẹ nấu ăn ngon, thì việc ăn hết những món không ngon cũng trở nên dễ dàng.
4. Không cần để sự thật phũ phàng lấn át niềm hạnh phúc nhỏ bé. Đôi khi chút ảo tưởng lại đem đến niềm vui.
5. Người lớn chỉ biết chịu đựng. Họ bận rộn với trách nhiệm và phải tỏ ra mạnh mẽ vì áp lực tuổi tác. Người lớn cũng biết đau.
6. Một đứa trẻ trưởng thành là đứa trẻ không phàn nàn. Họ đã quen với thế giới của người lớn và những phỏng đoán về mình.
7. Nhưng trẻ trưởng thành vẫn chỉ là trẻ con. Phỏng đoán có thể ngắn ngủi nhưng hiểu lầm thì dài lâu. Vì vậy, đừng vội đánh giá.
8. Đôi khi ta chán ghét điều gì đó đến mức không muốn nhìn. Nhưng những người bảo vệ ta trong thế giới này là 'người thân'. Những người ta quen thuộc và thoải mái, luôn ở bên ta suốt thời gian dài. Họ là những người ta chỉ có thể yêu thương.
9. Không có gì làm người ta thấy nhàm chán và cũ kỹ hơn những thứ họ đã sở hữu quá lâu. Nhưng cách khác để gọi 'nhàm chán' và 'cũ kỹ' chính là 'quen thuộc' và 'thoải mái'.
10. Cảm giác quen thuộc chỉ đến khi ta đã gắn bó với một thứ đủ lâu. Và chỉ có những người làm ta thoải mái mới biết rõ, sẵn sàng ôm lấy và an ủi ta.
11. Người ta nói thần thánh tạo ra mẹ vì ngài không thể có mặt khắp mọi nơi. Dù ta đã đến tuổi làm mẹ, mẹ vẫn là người bảo hộ của ta, và chỉ một từ 'mẹ' cũng có sức mạnh làm tim ta thắt lại. Mẹ luôn mạnh mẽ.
12. Nếu bạn đang yêu ai đó, hãy nói ngay với họ trước khi thời gian trôi qua để lại sự nuối tiếc không nguôi.
13. Một cách nào đó, món quà lớn nhất mà thời gian để lại chính là những ký ức tràn đầy yêu thương.
14. Vì thế, hãy gạt bỏ sự ngại ngùng và bày tỏ tình cảm với người bạn yêu trước khi quá muộn.
15. Bạn biết mình đủ trưởng thành để an ủi mẹ, khi bạn có thể nói 'cảm ơn mẹ' và 'con yêu mẹ' mà không ngại ngùng. Giờ đây, để mẹ hạnh phúc, chỉ cần nói 'con cần mẹ' là đủ.
16. Lời nói chứa đựng cảm xúc. Một câu nói ấm áp có thể mang lại niềm vui. Trong thế giới lạnh lẽo và tàn nhẫn này, điều làm người ta nhận ra sự ấm áp, khiến cuộc sống đáng sống hơn không phải là một câu danh ngôn hay một nhận xét tinh tế, mà là những lời chân thành đầy cảm xúc của bạn.
17. Yêu ai đó không chỉ là cho đi những gì bạn muốn mà còn là dâng tặng những gì bạn không thể giữ lại nữa.
18. Yêu thương ai đó không chỉ là yêu sự ấm áp của họ, mà còn là khao khát bạn có thể ấm áp như họ.
19. Khi yêu ai đó, dù họ khiến em đau khổ đến đâu và em cố gắng ghét bỏ họ bao nhiêu, cuối cùng em vẫn không thể ghét được.
20. Có lẽ vì những đứa con trai và con gái trên thế giới này mà con người bắt đầu tin vào tín ngưỡng. Vì cha mẹ luôn cầu mong con cái được hạnh phúc và bình an hơn bất cứ điều gì khác.
21. Tất cả các bậc cha mẹ trên thế giới tin vào Chúa, Phật, Thánh Allah và ông già Noel vì con gái của họ.
22. Không ai hiểu hết những bất công, nỗi buồn, sự sợ hãi và khó khăn mà người cha phải đối mặt suốt đời. Chỉ đến khi ta nhận ra lý do họ chịu đựng tất cả, đó là vì có người cần họ bảo vệ. Đó chính là gia đình, và là chúng ta, những người gọi họ thân thương là 'bố'.
23. Ước mơ và hy vọng của bố? Bố chỉ mong Bora, Duk Sun và No Eul không phải chịu cực khổ và luôn khỏe mạnh. Đó là ước mơ duy nhất của bố.
24. Định mệnh không phải lúc nào cũng xuất hiện. Nếu muốn gọi là định mệnh, đó phải là khoảnh khắc kịch tính nhất và hoàn toàn ngẫu nhiên. Đó mới thực sự là định mệnh.
25. Tuy nhiên, cuối cùng, định mệnh và thời điểm không xảy ra chỉ do ngẫu nhiên. Chúng là những khoảnh khắc kỳ diệu được tạo ra từ những lựa chọn và tấm lòng chân thành.
26. Không phải lỗi của đèn giao thông. Cũng không phải lỗi của thời điểm. Mà do tôi đã do dự.
27. Cuộc sống giống như một hộp socola. Chỉ khi mở ra, bạn mới biết bên trong có gì. Có thể bạn sẽ chọn đúng một viên kẹo đắng nhưng cũng phải chấp nhận. Đó là định mệnh mà tôi đã chọn. Tôi không hối hận, không khóc lóc. Và cũng không đau lòng vì điều đó.
28. Tôi không thể quay về thời thanh xuân hay con phố này nữa. Thời gian vẫn trôi, mọi thứ sẽ qua đi và mọi thứ sẽ già đi. Có lẽ đó là lý do khiến thời thanh xuân thật tươi đẹp. Nó chỉ tỏa sáng rực rỡ trong một khoảnh khắc. Nhưng bạn không thể quay lại lúc đó.
29. Tôi nhớ về khoảng thời gian ấy và con phố ấy... không phải vì tôi nhớ tuổi trẻ của mình. Mà bởi nơi đó là thanh xuân của bố, của mẹ và của những người bạn tôi yêu quý. Đó là nơi lưu giữ thanh xuân của mọi điều tôi trân trọng.
