
Những ngày nghỉ ở nhà là thời điểm tôi tập trung vào viết. Tôi đã viết và gửi đi rất nhiều, không biết liệu mọi người có đọc và đánh giá như thế nào. Tuy nhiên, tôi tin tưởng vào sức mạnh của những dòng viết có thể chạm đến lòng người, và mọi người cũng sẽ dễ dàng nhận ra rằng những điều tôi viết luôn đong đầy cảm xúc. Bởi vì cảm xúc luôn hiện diện trong tâm hồn tôi, và tôi tin rằng nó sẽ gợi lại những xúc cảm tương tự ở trong lòng người đọc.
Với tôi, cảm xúc là nguồn cảm hứng của mỗi tác phẩm viết.
Cảm xúc là điều khiến tôi say mê và luôn muốn gìn giữ nó như một kho báu quý giá nhất, không gì có thể so sánh được.
Một yếu tố khác không kém phần ấn tượng và đồng điệu với tôi là sức sống, cũng chính là cảm xúc.
Đúng vậy, đó chính là cảm xúc.
Thời thơ ấu
Khi mỗi người trong gia đình tôi lớn lên và có cuộc sống riêng, tôi bắt đầu cảm nhận được nhiều cảm xúc khác biệt hơn. Cuộc sống có thể đã định hình tôi như thế, hoặc có thể mỗi cá nhân trong chúng tôi từng được tạo ra như vậy. Bởi vì như người ta nói, bậc sinh thành tính, mỗi người trong số chúng tôi, dù cùng cha mẹ sinh ra, nhưng mỗi người lại có tính cách riêng biệt. Những xung đột và sự không đồng ý là điều tất yếu, bởi cuộc sống luôn điều đó. Những khi gia đình tụ họp, trong những dịp lễ tết hay giỗ, là lúc mà mọi người cùng gặp nhau. Những cuộc trò chuyện và chia sẻ về cuộc sống, công việc làm tăng thêm tình thân giữa chúng tôi. Dù có những khác biệt và mâu thuẫn, nhưng chúng tôi luôn nhớ rằng, chúng tôi là gia đình, cùng máu cùng thịt, và tình thương dành cho nhau sẽ mãi mãi vững bền.
