Svalbard, một quần đảo nằm giữa Na Uy và Bắc Cực, nổi tiếng với cuộc sống độc đáo và khí hậu khắc nghiệt. Đây cũng là nơi có tỷ lệ gặp gấu Bắc Cực cao, với số lượng lên đến 3.000 con, nhiều hơn cả dân số của thủ phủ Longyearbyen. Thị trấn Longyearbyen thu hút đông đảo du khách mỗi năm.
Các quốc gia ở khu vực Bắc Âu như Phần Lan, Đan Mạch, Na Uy, Thuỵ Điển và Iceland đều là những điểm đến hạnh phúc nhất thế giới và là nơi tốt nhất để sinh sống. Tuy nhiên, Svalbard là điểm đến được nhiều người lựa chọn nhất vì là nơi duy nhất của Na Uy mà du khách không cần visa.Cuộc cạnh tranh giành lãnh thổ từ Anh, Pháp, Hà Lan và Đan Mạch

Nằm ở vị trí độc đáo, chỉ cách Bắc Cực khoảng 965km, Longyearbyen được gọi là thị trấn gần Bắc Cực nhất trên trái đất.
Người dân mang theo súng trường khi ra đường

Vì số lượng gấu Bắc Cực ở đây khá đông, người dân thường mang theo súng khi ra ngoài. Điều này không phải là điều gì lạ lẫm, thậm chí việc các bà mẹ đẩy nôi với súng trên vai cũng trở nên thông thường. Theo báo cáo của Forbes, số vụ va chạm với động vật hoang dã tự nhiên tăng lên khi lượng du khách đến đây tăng cao hơn.

Thường thì gấu Bắc Cực chủ yếu sống ở phía bắc của thị trấn Longyearbyen. Tuy nhiên, do ảnh hưởng của biến đổi khí hậu, nguồn thức ăn giảm dần, nên chúng đôi khi phải vào thị trấn tìm kiếm thức ăn và trở thành mối đe dọa lớn đối với người dân.

Một mảnh xương cá voi tại Longyearbyen
Hoạt động săn bắt gấu Bắc Cực, cá voi và các loài khác từng phổ biến ở đây. Tuy nhiên, nhiều khu vực đã trở thành khu bảo tồn thiên nhiên và công viên quốc gia, với khoảng ⅔ diện tích hòn đảo được bảo vệ.
Khí hậu lạnh suốt năm

Theo Matias Futentes, 24 tuổi, phụ bếp kiêm nhân viên ở Longyearbyen, mặc dù sinh ra ở Chile nhưng đã chuyển đến Svalbard từ năm 2010. Sau hơn 10 năm sống và làm việc ở đây, anh vẫn không thể hoàn toàn chịu nổi cái lạnh của mùa đông.
Theo Visit Svalbard, quần đảo này chỉ có 3 mùa: “Mùa hè cực, mùa đông có ánh sáng cực và mùa đông không có ánh sáng.” Ngoài ra, trong 4 tháng mùa đông, quần đảo này chìm hoàn toàn trong bóng tối và sau đó là 4 tháng không có ban đêm.

Tamira Prytz, 31 tuổi, người đã cùng gia đình chuyển đến Longyearbyen hơn 2,5 năm chia sẻ rằng: “Mùa đêm ở đây không đùa, nếu có sự cố với nguồn điện và bị cắt, bạn thực sự sẽ không thấy được gì, kể cả bàn tay trước mặt mình.” Tuy nhiên, cuộc sống ở Svalbard vẫn yên bình, với người dân thân thiện và hiếu khách, mọi nơi đều gần gũi và có thể đi bộ. Không có tình trạng kẹt xe, và nếu có, chỉ vì vịt và tuần lộc đang đi ngang qua.
Cuộc sống ở Svalbard: tỷ lệ tội phạm, miễn visa, chi phí sống

Matias cho biết anh thích Svalbard và dành nhiều thời gian cho các hoạt động như trượt tuyết, điều khiển xe chó kéo, v.v. Tuy nhiên, anh cũng nhận thấy khó khăn với sự nhỏ bé của thị trấn và việc gặp lại cùng một số người quen hàng ngày khiến cuộc sống trở nên đơn điệu. Anh cũng lưu ý rằng tỷ lệ tội phạm ở Svalbard rất thấp, chỉ có một cảnh sát trưởng và gần như không ai khoá cửa nhà. Hành vi phạm tội có thể dẫn đến việc bị đuổi khỏi đảo và không ai muốn điều đó xảy ra.

Longyerbyen, mặc dù nhỏ bé nhưng lại là nơi có nền văn hoá phong phú, thu hút người dân từ 50 quốc gia khác nhau trên thế giới. Hiệp ước Svalbard được ký kết vào năm 1920, khiến cho hòn đảo này mới có chính quyền. Mặc dù là thuộc chủ quyền của Na Uy, nhưng Svalbard không yêu cầu thị thực cho khách du lịch, làm việc hoặc sinh sống. Muốn đến đây sinh sống, chỉ cần tìm được nhà và việc làm trước khi dọn đến. Tuy nhiên, thống đốc có quyền từ chối nhập cảnh hoặc trục xuất bất kỳ cư dân nào không thể tự chăm sóc và duy trì cuộc sống.

Ở Longyearbyen, có đủ mọi thứ từ cửa hàng, bảo tàng, phòng trưng bày nghệ thuật, quán bar, thư viện đến rạp chiếu phim. Dù phải chịu bóng tối trong 4 tháng mùa đông, người dân vẫn có thể tham gia vào nhiều hoạt động và sự kiện văn hoá. Nhà và việc làm ở đây hạn chế, và chi phí mua nhà rất cao. Điều đáng chú ý là người Thái Lan là nhóm dân đông thứ hai sau người Na Uy, thậm chí có một siêu thị và nhà hàng Thái Lan ở Longyearbyen.

Tại Svalbard, mọi thứ đều đắt đỏ hơn so với những nơi khác do vị trí xa xôi và khắc nghiệt. Tuy nhiên, đây lại là nơi miễn thuế và có mức thuế thu nhập thấp hơn so với Na Uy, nên giá cả không chênh lệch quá nhiều. Quy định về đồ uống có cồn ở đây cũng khá nghiêm ngặt, mỗi người chỉ được mua một lượng rượu nhất định mỗi tháng.
Ở Svalbard, sinh và chết đều không thể

Mặc dù có đầy đủ tiện nghi nhưng Svalbard lại thiếu cơ sở y tế để chăm sóc bệnh nhân nặng hoặc phụ nữ mang thai. Do đó, những trường hợp này phải được chuyển đến đất liền để điều trị hoặc sinh con. Việc chôn cất cũng bị cấm từ những năm 50 vì điều kiện băng tuyết tại đây. Điều này đồng nghĩa với việc không ai có thể sinh ra và chết đi ở Svalbard. Đồng thời, việc mang mèo đến đây cũng đã bị nghiêm cấm từ năm 1992 để bảo vệ môi trường tự nhiên.
Svalbard là nơi lưu trữ hạt giống trong các hầm tận thế

Để bảo vệ sự đa dạng sinh học trước các nguy cơ như biến đổi khí hậu, chiến tranh và thảm họa hạt nhân, ngân hàng hạt giống này lưu trữ đến 60.000 mẫu hạt giống thực vật từ khắp nơi trên thế giới. Hầm tận thế được xây dựng sâu dưới lớp băng vĩnh cửu, tạo ra một tủ lạnh tự nhiên có thể bảo quản hạt giống trong ít nhất 200 năm mà không cần điện. Thiết kế chắc chắn của hầm này có thể chống chịu mọi tác động từ bom hạt nhân đến thảm họa va chạm hành tinh.
