
blogradio.vn - Bất kể thời gian trôi đi dù có vô tình xóa nhòa mọi vật, và dù tuổi tác ngày càng đeo bóng nặng nề, tôi vẫn giữ mãi trong lòng bức tranh sống động ấy. Dù nó mang theo một chút buồn, một chút nhớ nhung về những mùa hoa tươi đẹp...
Đã bao năm trôi qua kể từ khi chúng ta rời xa những năm tháng học trò. Quãng thời gian xây dựng sự nghiệp đã khiến cho vô số cảm xúc thay đổi, nhưng những ký ức vẫn sâu đậm trong lòng. Nghe tiếng gió chiều vuốt nhẹ trên những hàng phượng nở, nhìn những đóa hoa tươi thắm, lòng lại xuyến xao, nhớ về những ngày thơ ấu đã qua...
Mình không quên cái cây phượng già bên cạnh cái giếng cạn trước cổng trường Hiệp Thành (giờ đã biến mất không còn gì). Nó nở hoa một cách yên bình, đỏ rực cả bầu trời, nhẹ nhàng động đậy trước làn gió chiều, cảnh sắc thật là mơ mộng! Mỗi khi nhìn thấy cây phượng đua nở và tiếng ve kêu, lòng lại đầy bâng khuâng... Ai đã từng cất sách đến trường sẽ hiểu được cảm xúc trong sáng của tuổi học trò, tuổi ấu thơ đẹp, tuổi những cảm xúc đong đầy, tuổi hồn nhiên...
Khi hè về, tiếng ve sầu vang vọng
Bầu trời rực cháy trong màu đỏ tươi
Hồn Phượng Đỏ - Kỷ Niệm Xưa
Lòng nhớ xa cách, tuổi thơ đã xa...

Mỗi khi hoa phượng nở rộ là lúc chúng ta hái tặng nhau những bó hoa học trò, được gọi là 'bông điệp'. Rồi chúng ta cùng nhau chơi đá gà, thỉnh thoảng thử hương vị đặc biệt của những cánh hoa điểm trắng trong bông hoa đỏ. Cuối cùng, cùng nhau thưởng thức những hạt điệp non ngon ngọt vô cùng... Ôi! nhớ điệp quá!!!
Trong giấc mơ trưa mơ màng của mùa hè nắng, tôi luôn gặp lại bản thân và những người bạn nhỏ của tuổi thơ. Mỗi khi nhớ lại những kỷ niệm ấy, hình ảnh cánh phượng lại hiện lên như nhắc nhở về những ước mơ chưa thực hiện... Bất kể thời gian trôi đi dù có vô tình xóa nhòa mọi vật, và dù tuổi tác ngày càng đeo bóng nặng nề, tôi vẫn giữ mãi trong lòng bức tranh sống động ấy, dù nó luôn gợi lên một chút buồn, một chút nhớ thương về những mùa hoa tươi đẹp... Vậy hà cớ làm sao ta không giữ lại cho nhau những kỷ niệm đáng nhớ, những cánh bướm hoa phượng trong trang lưu bút, những buổi chiều tụm năm tụm ba của một thời hoa mộng dễ thương, sẽ không bao giờ tìm lại được... Phải không, những người bạn nhỏ của tôi?
Bây giờ đã quên chưa nhỏ ơi?
Ngày xưa, nhưng dường như chỉ mới hôm qua
Kia đến với má đỏ mê mẩn
Ta bước nhẹ mềm mại, tim đắm chìm
Rụng rời ghi chú, ao ước gửi trao
Tiếng ve vang chào đón, hoa phượng nở rộ
Ngẩn ngơ dưới ánh nắng ấm áp
Ta đưa bướm phượng... Ấy đã mang đi xa
