Biểu đồ đường (Line Graph) là một trong những dạng bài phổ biến trong phần IELTS Writing Task 1. Hãy cùng chinh phục cách viết báo cáo cho dạng bài Biểu đồ Đường nhé.Dạng bài Biểu đồ Đường (cách viết dạng đồ thị đường) trong phần IELTS Writing Task 1
Biểu đồ đường (cách viết dạng đồ thị đường) là loại biểu đồ biểu diễn sự thay đổi của một yếu tố qua các thời điểm khác nhau.
Đầu bài dạng bài Line Graph thường yêu cầu:
- Viết một đoạn văn ít nhất 150 từ để miêu tả thông tin được cung cấp trong biểu đồ.
- Miêu tả biểu đồ một cách khách quan, không lồng vào quan điểm của người viết.
- Cần chọn lọc số liệu nổi bật để đưa vào bài. Sử dụng các ngôn ngữ, cấu trúc phù hợp, chuẩn xác.
Một số đặc điểm của Line Graph:
- CÓ YẾU TỐ THỜI GIAN (Đây là điểm phân biệt biểu đồ này và các dạng biểu đồ khác.)
- Số liệu ở trục hoành của line graph luôn diễn tả thời gian, nói lên xu hướng thay đổi của sự vật, sự việc (tăng, giảm, hoặc giữ nguyên không đổi).
- Thời gian ở đây có thể là thứ, ngày, tháng, năm hoặc chi tiết hơn là giờ.
- Đa dạng về các thì được sử dụng.
Hướng dẫn viết báo cáo cho dạng bài Biểu đồ Đường (Line Graph) trong phần IELTS Writing Task 1
Bước 1: Quan sát và hiểu biểu đồ
Ở giai đoạn này, chúng ta cần xác định các thông tin sau đây:
- Biểu đồ đã cho đưa ra những thông tin gì (dựa vào trục hoành và trục tung của line)
- Xác định chủ ngữ của bài
- Đơn vị đo của từng số liệu (ví dụ trục hoành có ghi các mốc thời gian cụ thể, vậy phải xác định xem nó được đo bằng ngày, tháng, năm, hay một khoảng thời gian nhất định)
- Xem biểu đồ gồm bao nhiêu line (đường biểu diễn). Mỗi đường biểu diễn sẽ ứng với một đặc điểm của số liệu bạn cần phân tích. Mỗi đường biểu diễn được thể hiện bằng những màu sắc và cách kí hiệu khác nhau.
Ví dụ:
Bước 2: Thay đổi câu hỏi – viết Phần Giới Thiệu
Viết lại bằng cách sử dụng ngôn ngữ và cấu trúc của riêng mình, tránh lặp lại các từ ngữ đã được sử dụng trong đề.
Ví dụ:
Đầu bài: The graph below shows how people buy music.
Bước 3: Xác định ý tưởng và viết Tổng Quan
Viết xu hướng tổng quát của biểu đồ, không nên đề cập đến các con số cụ thể khi miêu tả phần này.
Độ dài lý tưởng của phần Tổng quan là từ 1-2 câu, bao gồm hai ý sau đây:
- Đặc điểm về xu hướng: tăng hay giảm? dao động liên tục hay giữ nguyên?
- Đặc điểm về độ lớn: dây nào, điểm nào cao nhất, thấp nhất, hoặc thay đổi lớn nhất.
Ví dụ:
Bước 4: Lựa chọn, nhóm thông tin và viết 2 đoạn Nội dung.
Chúng ta sẽ viết 2 đoạn cho loại biểu đồ này. Mỗi đoạn có chiều dài từ 4-5 câu, dựa vào số lượng đường biểu đồ để có phương pháp viết cụ thể.
Phương pháp 1: Phân nhóm theo thời gian
- Ưu điểm: So sánh được các đối tượng với nhau trong cùng khoảng thời gian.
- Đối với những Line Graph không có quá nhiều số liệu, có thể phân chia mốc thời gian làm hai phần, tương ứng với hai đoạn trong phần body
- Body 1: Miêu tả đầu tiên và điểm giữa
- Body 2: Miêu tả điểm thời gian cuối cùng
Ví dụ:
Với ví dụ trên, chúng ta có thể chia thành 2 đoạn như sau: Đoạn 1 mô tả doanh thu nhạc từ năm 2011 đến năm 2013; Đoạn 2 mô tả doanh thu từ năm 2014 đến năm 2018. Trên mỗi đoạn, chúng ta so sánh xu hướng của 3 hình thức mua nhạc trong cùng một khoảng thời gian.
Phương pháp 2: Phân nhóm theo đặc điểm xu hướng
- Ưu điểm: Đây là một sự lựa chọn tối ưu với những biểu đồ có quá nhiều đường hoặc quá nhiều mốc thời gian. Có thể nhóm các đường có chung xu hướng vào 1 body để khỏi bị rối.
- Mỗi đối tượng sẽ viết 1 đoạn thân bài.
Ví dụ:
Đối với bài toán này, chúng ta có thể nhóm để mô tả hai đường đầu tiên (United Kingdom, Sweden) trong phần 1 vì cả hai đều có xu hướng giảm qua thời gian như nhau. Ở phần 2, chúng ta sẽ mô tả 2 đường có xu hướng tăng là Italy và Sweden.
Body 1: In 1967, the UK showed the highest proportion of carbon emissions at around 11 metric tonnes per person. However, this figure declined steadily ending at approximately 9 metric tonnes for each individual. Sweden’s output started at just over 8 metric tonnes. This then rose to a peak of approximately 11 tonnes in 1977 and then witnessed a sharp decline to approximately half of that by 2007.
Phần thân thứ hai: Ngược lại, Bồ Đào Nha vào năm 1967 có sản lượng thấp nhất chỉ khoảng hơn 1 tấn mỗi người. Trong bốn thập kỷ tiếp theo, con số này tăng mạnh lên hơn 5 tấn. Italy cho thấy một mô hình tăng tương tự, bắt đầu từ hơn 4 tấn và ổn định ở gần 8 tấn CO2 cho mỗi người vào năm 2007.