
Cuốn sách xoay quanh Jean-Baptiste Grenouille, một thiên tài nước hoa, sự hỗn loạn của cuộc đời, những vụ án mạng bí ẩn, và sự mê hoặc của người
Tiểu thuyết Mùi hương của Patrick Suskind là một hành trình của mùi vị và lịch sử, tái hiện một Paris đầy rẫy những hương vị đặc trưng của thế kỷ 18
Tại nơi hôi thối nhất, dưới gian hàng cá và gần nghĩa trang Mephitic, Jean-Baptiste Grenouille ra đời mà không mang theo bất kỳ hương thơm nào. Hắn là đứa trẻ bị bỏ rơi, thậm chí cả hơi thở của con người cũng từ chối hắn
Grenouille bị ám ảnh bởi mùi. Hắn nhận biết mùi từ các vật liệu khác nhau và nước. Hắn có khả năng phân loại các hương thơm một cách tinh tế. Với hắn, mùi hương chính là sự sống, chứa đựng những tinh hoa hương thơm. Và khi hắn cố gắng phân tách các loại mùi, cuộc sống của hắn càng trở nên rõ ràng với những khía cạnh tồi tệ, lẩn tránh và dữ dội.

Mùi hương không chỉ tạo nên sự thăng hoa mà còn là nguồn gốc của những hành động tàn ác. Nếu nhìn nhận từ góc độ tiêu cực, Grenouille được coi là một kẻ tàn ác, khi hắn đã giết chết 25 người một cách dã man, với sự lạnh lùng không do dự.
Tuy nhiên, trong tác phẩm Mùi Hương, Grenouille không gây ra sự ám ảnh về độ tàn ác. Bởi vì Grenouille là một người vô cảm, anh ta không quan tâm đến thưởng thức hay vẻ đẹp hay sự thoải mái. Anh ta chỉ quan tâm đến mùi hương.
Khi hắn giết người, không phải vì hắn muốn trải nghiệm cá nhân, mà đơn giản chỉ là một phương tiện để tăng cường mùi hương mà hắn mong muốn sáng tạo. Nếu điều này được đưa ra cùng một hành động đam mê, một đam mê cuồng nhiệt, vượt qua mọi giới hạn. Trong thế giới của hắn, con người không tồn tại. Thế giới ấy chỉ là mùi hương.
Grenouille sinh ra giữa sự bẩn thỉu và xấu xa (cả trong cuộc sống và con người), hắn không thể cảm nhận mùi hương, và ngoài việc gây ảnh hưởng vô nghĩa đến thị giác, hắn không có tồn tại. Hắn không nhìn thế giới bằng đôi mắt nữa, liệu có phải vì bị lừa dối bởi ánh mắt của người khác, hay chỉ là một sự giả dối?
Hắn sử dụng khứu giác để cảm nhận thế giới xung quanh qua mùi hương. Đối với hắn, tồn tại là điều cần thiết. Nếu không có sự tồn tại riêng của mình, hắn sẽ thay thế Chúa Trời, tạo ra bản thân theo ý muốn của mình. Hắn có khả năng trở thành bất cứ ai nếu biết cách đánh cắp hoặc mô phỏng mùi hương của họ. Với sự thành công đó, hắn cho rằng mình vượt xa cả Chúa Trời.
Vào khoảnh khắc cuối cùng, khi đã chiếm lấy cho mình mùi hương tuyệt vời nhất, cũng là sự tồn tại vĩ đại nhất, khi bước ra khỏi thế giới của loài người, khi loài người quỳ gối dưới chân hắn, hắn đột nhiên thấy ghét bỏ cả thế giới này.

Trên đỉnh cao ấy, hắn có lẽ lần đầu tiên nhận ra sự cô đơn cùng cực của mình. Hắn đi mãi, đi mãi để tìm về ngôi nhà bẩn thỉu và nghèo khó mà hắn đã sinh ra, chỉ để rồi đổ hết lọ nước hoa lên cơ thể, để những kẻ bần cùng và dơ dáy đó cùng nhau tấn công và hủy hoại cho đến khi không còn một mảnh xương nào còn nguyên vẹn.
Grenouille tan biến khỏi thế giới này mà không hề để lại dấu vết. Một cái kết thật sự tàn bạo, với sự hủy diệt phát ra ánh sáng rực rỡ và được nâng cao bởi vẻ đẹp của hương thơm.
Ngôn ngữ văn chương của Mùi hương khá lạnh lùng, dửng dưng, vô cảm tận cùng, nhằm mô tả sự trần trụi của câu chuyện. Tuy nhiên, những từ ngữ 'vô cảm' ấy lại đập vào cảm xúc của người đọc một cách mạnh mẽ nhất, biểu hiện sự cô độc tột cùng, trở thành nỗi sợ hãi, nỗi ám ảnh không thể nguôi.
Cả cuộc hành trình từ khi Grenouille ra đời cho đến khi hắn chết dưới bàn tay của mùi hương tuyệt đẹp đó, có lẽ chỉ nhằm xác nhận rằng hắn đã từng tồn tại trên thế giới này.
Mùi hương là sự kết hợp tinh tế giữa nghệ thuật, cái đẹp, cái điên cuồng, sự tối tăm bẩn thỉu, và sự rực rỡ thăng hoa. Sự hiện diện của “Mùi hương” làm cho người ta chìm đắm trong một ám ảnh huyền bí, mê đắm mà rùng rợn. Patrick Suskind đã đưa độc giả vào thế giới phi thực tế - “vương quốc phù du của hương thơm”, để từ đó phản ánh sự cay đắng về sự tồn tại của con người trong xã hội này.
Mytour
Theo Zing
