Trong cuốn sách “Miếng Ngon Hà Nội”, nhà văn Vũ Bằng đã chạm đến nỗi nhớ mà tôi cảm nhận. Ông viết: “Nỗi “sầu Hà Nội” làm tan nát, làm cho lòng người rã rời. Lúc ấy, bất kể gì, người ta chỉ biết nắm lấy cây gậy và đi, đi đến bất kỳ chợ nào, quan trọng là có bánh cuốn để ngồi, để thưởng thức miếng ngon Hà Nội”.

Nỗi nhớ về bánh cuốn thật sâu sắc. Nhưng khác biệt, bánh cuốn của Vũ Bằng là món bánh cuốn Thanh Trì, có lớp bột mỏng và chỉ tráng qua mỡ hành. Trong tâm hồn tôi, bánh cuốn là một phần nhân thịt và mộc nhĩ, loại bánh cuốn thường được yêu thích ở miền Trung và Nam Bộ.
2. Khoảnh khắc đầy ký ức với hương vị bánh cuốn quê nhà
Nhớ lại thời thơ ấu, những chiếc bánh cuốn miền Trung mẹ làm không có gì đặc biệt nhưng để lại hương vị khó phai. Mỗi lần thưởng thức bánh cuốn là một niềm vui. Bánh cuốn nóng ấm trong đêm đông, làm ấm lòng, còn bánh cuốn nguội vào ngày hè, mát lạnh như thạch, quyến rũ đến khó cưỡng.

Chế biến một chiếc bánh cuốn ngon như thế thật là phức tạp. Ngâm gạo một thời gian, xay bột mịn và hòa nước đúng tỉ lệ. Bột đặc sẽ làm bánh khô, bột nhão sẽ làm bánh vỡ. Pha bột cũng không đơn giản, cần phải có bàn tay khéo léo mới làm được lớp bánh tráng thơm ngon. Người cuốn bánh cũng phải khéo léo để khi thoa mỡ hành, lớp nhân bên trong sẽ rõ ràng và quyến rũ.
Nước mắm phải làm sao để chấm vừa mặn, ngọt, cay, chua mà vẫn hài hòa. Nếu bánh ngon mà nước chấm không đúng vị, có thể coi như mất một phần quà quý.
3. Hồi ức đầy cảm xúc tại nhà hàng Vinpearl Resort & Golf Nam Hội An
Ký ức về miền Trung yên bình và hương vị bánh cuốn thơm ngon ấy luôn in sâu trong tôi suốt thời gian ở nước ngoài. Phở dễ kiếm nhưng bánh cuốn ngon và gợi nhớ ký ức thì không dễ tìm. Vì thế, trong chuyến về Việt Nam này, ngay sau khi rời khu nghỉ dưỡng Vinpearl Nam Hội An, điều tôi muốn làm đầu tiên là dành vài ngày để tìm kiếm quán bánh cuốn ngon, để tìm lại hồi ức về quê hương xưa.




