1. Mừng ngày 20 - 11
Kính chúc mừng Ngày Nhà Giáo Việt Nam
Lễ hội tràn ngập khắp đất nước
Phút giây tình nghĩa tôn vinh
Vui mừng dành tặng quà hoa thầy cô.
Biết ơn công lao bền bỉ
Nhiều năm đồng hành, miệt mài truyền đạt
Hằng đêm thức trắng bên đèn
Nhìn nhận, suy ngẫm, sáng tạo bài giảng.
Bằng tri thức sâu rộng lòng
Kiên trì truyền đạt, vun đắp tương lai
Giữa giờ lên lớp, lời khuyên
Học trò rèn đức, tâm hồn tinh thần.
Âm thầm đóng góp mỗi năm
Để thế hệ sau phát triển bền vững
Chúc thầy cô ngày thêm tươi
Hạnh phúc, an lành, tràn ngập niềm vui.
- Vô danh -

2. Hồi tưởng thầy về hưu
Dưới bóng cây phượng, nắng hạ len lỏi
Giọng thầy truyền bá, giữa bức giảng đài
'Các con hãy cố gắng bước đi lớn lên'
Chút ấm lòng, bụi phấn trang trí kỷ niệm.
Khi xưa học trò, bước chân đầu vào
Thầy truyền đạt tri thức, bổ ích những lời
Yêu lúa, yêu học trò, tình thầy đẹp ngời
Nâng niu mùa vàng, mơ ước đồng dao.
Những ngày thầy về, trường làng yên bình
Nhưng nỗi nhớ nhung theo tháng năm qua
Dù đắng cay, dù nghìn lẻ đau thương
Nghịch ngợm đầy, nhưng lòng trẻ trao quý thầy.
Khi thầy trở lại, ánh nắng hòa cao
Áo trắng bạc phấn, trang sáng vở cũ
Con gọi thầy, lòng tràn đầy khao khát
Những khoảnh khắc, trí tưởng như hóa thơ.
- Vô danh -

3. Tình thầy trò bền vững
Chúc mừng Ngày Nhà giáo Việt Nam
Hoa rực rỡ trên đường làng
Trò vui ca hát, tặng thầy cô
Nụ cười tươi, lòng trẻ thơ
Thầy cô hạnh phúc, mến thương thủy chung.
Nhận hoa, thầy cười trẻ trung
Nụ hồng dịu dàng như ngày đầu
Thầy dạy bảo, tình ân sâu
Học trò biết ơn, trân trọng bao la.
Mong rằng học trò mãi xa
Trên con đường đời, thành công rạng ngời
Tri thức sáng tạo, tình người
Thầy cô hiền hòa, tâm tư vô biên.
Kính chúc thầy cô an nhiên
Bền vững sứ mệnh, mãi xanh tươi
Trò học đạt nhiều thành tựu
Vươn lên phía trước, hạnh phúc đồng lòng.
- Vô danh -

4. Ký ức tuổi thơ
Bước chân nhỏ, lá cỏ xanh
Ký ức xưa vương, hồn làng quê thơ
Ngày em ngồi, cạnh bàn phơi
Cô giáo dỗ dành, hướng bài tập nhỏ.
Chữ viết nhẹ, tay cô nâng
Nụ cười hiền, đẹp bình thường quen
Mắt long lanh, trò cười nghiêng
Thời gian trôi, nhưng kỷ niệm ấm lòng.
Bước ra phố, con đường đông
Nhớ quê hương, nhớ làng xưa bình yên
Cô giáo ơi, trang giáo án
Gieo hạt giống, mầm sống bền vững.
- Vô danh -

5. Kí ức trường xưa
Trong bước chân nhỏ, hồn xưa
Thầy cô ân tình, nụ cười chân thành
Ngày hôm nay, lòng tri ân
Gửi lời chúc mừng đến thầy và cô
Thầy cô, hạnh phúc tràn đầy
Đóa hồng khoe sắc, hương thơm bền lâu
Mỗi giọt lệ, tình thầy trao
Học trò đi xa, lòng nhớ thầy vô vàn
Ước mơ, hạnh phúc gửi trao
Nụ cười thầy luôn tươi bền vững
Thầy cô, tấm lòng hiền lành
Gắn bó mãi mãi, như trăng với đêm
Những lời thầy như ngọn đèn
Dẫn đường cho trò, sáng ngời tương lai
Nghệ danh thầy cô, ngàn hoa
Nơi trường xưa, ký ức bình yên
Cô giáo ơi, hình bóng thiền
Đẹp tựa tình mẹ, hồn tiếng cao thấp.
- Vô danh -

6. Bến thầy và đò học trò
Chuyến đò trôi bồng bềnh mây
Ngày cũ, bên bờ, những đợi chờ
Thầy là chàng chèo đò bến
Học trò là lá cờ xanh thắm
Qua dòng thời gian, bước chân
Nắng vàng trải thảm, huyền thoại
Mái trường là bến, thầy đò
Mùa lá rơi, những câu chuyện
Bến xưa, hồn đò vẫn mãi
Thầy là chàng chèo cuộc đời
Học trò là hành trình bất tận
Cùng đò qua sóng, gió hát
Chìm đắm trong biển ký ức
Đò thầy dẫn lối, niềm tin
Học trò là đóa hoa khoe sắc
Chung bến, chung đò, chung lòng
Ngày nào, đò buộc bến nắng
Chuyến đò, những dấu ấn xưa
- Nguyễn Quốc Đạt -

7. Dáng thầy hòa ca thơ
Nghe thầy kể, bao ngày dài
Thơ hòa mình trong nắng vàng đồng quê
Lời thầy êm đềm như dòng sông xa
Nghe nhịp chèo như tiếng mưa hòa nhạc
Nghe đêm lặng sóng trăng dừa
Mưa rơi, thầy thổi bài hát thiên nhiên
Còn yêu tiếng hòa âm thầy cười
Thơ em đẹp như tranh bình minh mới…
- Trần Đăng Khoa -

8. Dấu ấn thầy
Gió thoảng nhẹ, sáng nay rực rỡ
Bạc trắng tóc thầy, làn gió vuốt nhẹ
Bụi phấn bay nhẹ, trắng bồng bềnh
Con tim xao xuyến, mãi không thôi
Bao năm trôi qua, là bao nhiêu lời? Thầy ơi...
Lớp trò ra đi, thầy ở lại đó
Vẻ trắng bạch như viên phấn trắng
Thầy là người chèo đò cẩn thận
Dẫn chúng con vượt sóng tương lai
Thời gian ơi, xin dừng chân lại
Chúng con cúi đầu, kính thầy trọng nghĩa...
- Ngân Hoàng -

10. Chuyến đò tình thầy
Một đời người - một dòng sông...
Mấy ai chèo bước giữa bến bờ,
'Muốn qua sông, cần chờ đò'
Đường đời dẫn lối bằng bàn tay thầy.
Tháng năm dầu dãi nắng mưa,
Con đò tri thức thầy đưa qua người.
Qua sông, thầy trao nụ cười
Tình yêu dành tặng thầy kính trọng.
Con đò mộc - môi đầu sương
Mãi theo ta khắp mọi phương vạn ngày,
Khúc sông ấy vẫn còn đây
Thầy đưa tiếp những đò đầy tình thầy...
- Vô danh -

11. Sân trường hòa bình
Cây xanh bóng mát trải lòng hòa bình
Lá reo rắt hòa cùng bóng nắng dịu dàng
Giờ học trôi qua, sân trường im lìm
Chim hòa nhịp với tiếng thầy diệu kỳ.
Chúng em ngồi lặng lẽ hòa mình trong thơ
Nắng ấm vỗ nhẹ bên hiên cửa thoáng
Và gió hòa theo nhịp thơ thầy lưu loát
Thổi nhẹ vào làn da êm dịu dàng.
Lớp hòa mình theo từng giai điệu ngân nga
Điệp vàng rơi bên lề, nắng trải thảm
Ngày vẫn xuân, chim líu lo ríu rít
Lướt nhẹ trên sân, tô điểm màu hòa bình
Em ngồi đây hòa mình trong bản thân
Thời gian trôi êm đềm không gấp gáp
Không gian dừng lại, lưu luyến khoảnh khắc
Ngoài kia, nắng ấm thả vào vườn hoa
Sân trường bình yên đẹp như tranh cổ
Khoe sắc hòa bình trên tấm lòng trắng
Thơ thầy lưu diệu hòa cùng giai điệu
Nắng ấm thắp lên màu hòa bình tâm hồn…
- Vô danh -

12. Thầy và tình người
Chấp bút viết dòng thơ giản đơn
Ngày hôm nay là của thầy, nhà giáo
Lặng lẽ nhớ những lúc kiên nhẫn bảo bọc
Thấu hiểu những đêm mưa gió, bước chân vất vả.
Chấp bút nghĩ về người thầy hiền lành
Thầy như cha, như mẹ, như người bạn
Chẳng biết bao lời ca ngợi tri ân
Chữ tình thầy dạy bám lòng đến tận trái tim.
Bút viết lên những dòng thi ca
Phấn trắng bảng đen chứng nhân tâm huyết
Ánh đèn bật sáng những giờ học khuya
Thầy ơi, con viết từ biệt chân thành
Vào những đêm thâu, bến xe vắng im.
Mơ mộng nghe tiếng cổ xe cũ
Thầy xuất hiện, bóng hình thực tế
Sự giản dị là chìa khóa tâm hồn
Con nhận ra giá trị của những giả dối.
- Nguyễn Thị Chí Mỹ -

13. Hương Thầy
Mùa xuân tặng cô hương thơm
Ngày tháng dạy bảo như bông hồng
Tình thầy giáo sưởi ấm lòng
Học trò tri ân mãi không phai
Thầy như ngọn đèn soi đường
Con đường tri thức bước mỗi ngày
Đóa hồng kia đẹp tươi cười
Thầy giáo như bảo bối quý giá
- Vô danh -

14. Hồn thầy
Những năm qua, giờ đây hồn thầy như ánh sao
Sáng bừng trong kí ức của chúng con
Hình ảnh cô vẫn hiện hữu như bức tranh
Từng nét vẽ là nụ cười dịu dàng.
Chúng con nhìn thấy thầy trong từng chiều tà
Ánh nắng mặt trời nhẹ nhàng rơi
Như bài học cô truyền đạt cho chúng con
Là những giọt sáng tinh khôi.
Thầy là nhà báo giáo dục
Xây dựng tâm hồn chúng con từng bước
Những lời dạy của thầy là nguồn động viên
Cho những ước mơ tươi sáng.
Nay chúng con gửi lời tri ân
Cho hồn thầy luôn hiện hữu trong trái tim
Ngày nào cô đã dành cho chúng con
Nay chúng con trao lại với thầy.
- Vô danh -

15. Ký ức thầy cô
Ký ức như những đoá hoa thắm
Ngày 20 - 11 hồn nhiên trong ánh nắng
Thầy cô như những vị thần hiền hòa
Chắp cánh cho tuổi học trò bay cao.
Mùa hoa hồng nở rộ đón chào
Áo dài trắng, cười tươi thật xinh
Ngỡ ngàng trước vẻ đẹp êm đềm
Kí ức về thầy cô quý phái.
Thầy tuổi xuân tươi trẻ bất tận
Cô dịu dàng như bức tranh sơn dầu
Mỗi bước chân ghi dấu niềm vui
Trên con đường dạy bảo trăm hoa nở.
Hồn thầy cô mãi mãi không quên
Trong tâm hồn học trò trải đời
Ngày 20 - 11 huyền bí và trang trọng
Ký ức thầy cô đẹp như hòa nhạc.
- Vô danh -

16. Mùa học mới
Mùa học mới lại về trường
Thầy cô là những ngọn hải đăng
Đèn sáng soi bước chân non
Ngôi trường thêm nồng tình thầy trò
Ngày thơm bước chân học sinh
Khăn tơ trắng nở nụ cười
Mắt trẻ trò rạng ngời học
Cô giáo dịu dàng như mẹ
Chữ hiếu bay cao bờ vai
Thầy hiền nhưng tận tâm
Ba mươi tình thầy trò
Cung đàn yêu thương không ngừng
Điều dưỡng tâm hồn thanh khiết
Em yêu trường, yêu thầy cô
Mùa học mới tràn đầy niềm vui.
- Vô danh -

17. Hồn thầy
Hồn thầy như ánh trăng khuya sáng bóng
Nơi trời cao, dìu dắt bước chân trẻ
Ngọn lửa tri thức ngời rực rỡ mãi
Giáo dục, lòng nhiệt huyết bền vững
Trái tim thầy ấm như tình cha mẹ
Bảo vệ những đứa trò yêu thương
Bài giảng như giai điệu hòa âm
Ngôi trường nở hoa hương tình khắp nơi
Thầy cô, những người hướng dẫn đạo lý
Truyền đạt tri thức, trái tim chân thành
Những đêm thâu, mắt thầy trò tỏa sáng
Chúc mừng ngày nhà giáo, tri ân bao la
- Vô danh -

18. Gửi về cô giáo dạy Văn
Chắc hẳn giờ đây cô đã quên em
Học trò nhiều, làm sao cô ghi nhớ hết
Em đã xa trường, bước chân nối bền
Nhưng trong em, cô mãi mãi không phai.
Chắc hẳn chiếc lá bàng non ấy
Đã úa màu nâu trên cành khô
Nhưng trong ký ức, nó vẫn tươi tắn
Làm bức tranh xưa, đẹp mơ mộng.
Ước mơ hiện thực chỉ là mơ
Em muốn trở về chốn ấy thêm một lần
Nơi tình bạn kết nối trái tim
Giữa những trò cười, giọt lệ, và niềm vui.
Nhớ về tiết học đầu tiên ấn tượng
Cô dạy: 'Văn học là nhân học'
Khám phá con người qua từng câu chữ
Và chúng em, học trò nhỏ bé.
Giờ đây theo dòng đời cuốn trôi
Chua cay vị ngọt ký ức còn mãi
Cô ơi, những lúc buồn, em nhớ
Bài học cũ vẫn sống mãi trong trái tim...
- Nguyễn Thụy Diễm Chi -

19. Trời sao...
Bầu trời ngàn sao lấp lánh
Lung linh giấc mơ học trò
Mái trường sáng bóng tình thầy cô
Ngời ngời khám phá tri thức…
Trường ơi, là dòng sông mát
Giọt tri thức lụi bờ loài người
Cho em tắm trong sự hiểu biết
Lớn dần lòng trí tuệ – tinh khôi.
Trường ơi, mái nhà em đây
Tuổi thơ gửi gắm nơi này
Bảng đen mở ra trang trắng
Tay thầy vẫy mơ ước bay cao.
Thầy chưa từng vung tay trừng
Búp hoa hé nụ trong giáo đường
Tâm hồn trẻ thơ cần nhiều cái mới
Màu sắc đời thêm phần phong phú.
Cô ơi, dìu bước em đi
Ôm em vào tấm lòng hồn nhiên
Để đôi mắt trẻ lấp lánh
Nụ cười hạnh phúc đẹp như hoa.
Cô ơi, giọng nói dịu dàng
Bây giờ đời thiếu tiếng ru
Nhưng tình thương tràn trên trang giấy
Thấm vào đời, làm sạch nỗi đau.
Thầy cô hòa mình trong ánh sáng
Giáo dục bền vững tâm hồn trẻ
Ngàn sao trên trời chói lọi
Sáng tạo ánh sáng trong lòng mỗi học trò.
- Vô danh -

20. Hành trang trên con đường
Nghề Nhà giáo muôn đời trọn vẹn
Tiễn trò đi là hạnh phúc nở rộ
Một nghề cao quý đầy vinh quang
Mỗi năm một chuyến 'đò ngang' chinh phục đỉnh cao
Dù chẳng mong đợi sự đền đáp
Chẳng ngại ngần gió bão mưa sa
Thương trò tình nghĩa ruột thịt
Trồng cây chỉ mong đời hoa nở đều tươi thắm
Mặc trời đất đổi thay không ngừng
Sự biến động cuộc sống luân phiên
Đời người từ khi bước chân đầu tiên
Đến khi nhắm mắt, lòng trò vẫn là thầy
Chẳng so sánh tính cách và địa vị
Yêu thầy cô, tôn trọng bởi tài năng
Kiến thức không phải là của riêng ai
Chỉ cần chăm chỉ miệt mài tự học
Ngày hiến chương, tâm huyết ghi tạc
Nghĩa thầy trò như mối liên kết cha con
'Trăm năm bia đá thì mòn'
Ơn thầy dạy dỗ, lòng son vững bền.
- Vô danh -

21. Hồi ức mùa đông
Tháng mười một, bỗng tri ân tràn ngập
Khi cái lạnh buốt của mùa đông về
Đàn chim hòa mình vào bản hòa ca
Tuổi thơ quay về những ký ức
Dấu chân thầy ấm áp bao nhiêu lần
Hồn nhiên nghịch phá của những ngày xưa
Thầy ơi, con luôn tìm vết tích nắng mưa
Nơi con đò nhỏ, lặng lẽ trôi
Lời thầy giáo trong bài giảng ngọt ngào
Mắt nhìn xa, bụi phấn mộng mơ
Con mong tìm lại những kí ức thơ
Khám phá hương thơm của ngày xưa
Về nhặt lá rơi, cành hoa mơ
Gói lại yêu thương, giữ mãi trong lòng.
Con về bên mái ấm tình thương
Nơi thầy cô che chở, dạy bảo.
- Nguyễn Hùng -

