
Tôi dành một đêm để đọc cuốn sách: “Miền đất hứa của tôi – Khải hoàn và bi kịch của Israel” (Ari Shavit). Hơn 500 trang sách, dày đặc thông tin được xử lý cực kỳ tốt bởi một nhà báo chuyên nghiệp - nhưng lại có cách viết của một nhà văn tài ba.
Cuốn sách này thật sự gây ấn tượng sâu sắc cho tôi.
Gần đây, cơn sốt “trí tuệ Do Thái” đang lan rộng, với việc học tập từ người Israel về cách dạy con, làm nông nghiệp và lối sống. Tuy nhiên, rất ít người Việt thực sự hiểu biết về đất nước này. Tôi cũng vậy, cho đến khi đọc “Miền đất hứa”.
Nếu muốn hiểu sâu hơn về tinh thần Do Thái, cuốn sách này là bắt buộc phải đọc.
Cuốn sách này minh họa một cách chi tiết về dân tộc Do Thái, không giống ai. Họ sống gần gũi với nguy hiểm, đến từ cõi chết nhưng vẫn tạo ra một bức tranh sống đầy ấn tượng.
Một dân tộc như một điệu nhảy, đem lại vẻ đẹp của cuộc sống.
Thân phận lưu vong trong 1800 năm
Ai đã đọc văn học kinh điển châu Âu từ thời Trung cổ, Phục hưng, thậm chí cả thời kỳ Khai sáng, đều thấy hình ảnh tai tiếng về người Do Thái. Trong Ivanhoe, trong cuốn “Người lái buôn ở thành Venise”, có thể thấy người Do Thái bị khinh bỉ, bị xúc phạm, bị đối xử tồi tệ hơn cả con vật, dù họ có giàu có đến đâu.
Lịch sử vĩ đại của dân Do Thái bắt đầu từ những ngày đen tối, khi họ bị kết án phải lưu đày mãi mãi, không có tổ quốc, không có nơi nương tựa – vì tội phản Chúa, vì tội đóng đinh con Chúa lên cây thập giá. Dù phải chịu đựng bao nhiêu nỗi đau, nhưng qua thăng trầm đó, dân tộc này đã cho thế giới thấy sức mạnh của trí tuệ và tinh thần của họ.
Suốt 1800 năm, số phận của dân Do Thái không bao giờ yên bình, cho đến khi một nhóm người tinh hoa quyết định tìm con đường trở về đất Thánh – quê hương của họ: Palestine.
Năm 1897, một chiếc tàu hơi nước đưa 21 hành khách quý tộc từ Anh và châu Âu đến Palestine. Trong số họ có nhiều người Do Thái sinh sống và được giáo dục ở châu Âu, thuộc tầng lớp tinh hoa, giàu có. Họ theo đuổi chủ nghĩa Zion (phục quốc Do Thái), đang tìm đường trở về quê hương của mình.
Vào thời điểm đó, trên thế giới có khoảng 11 triệu người Do Thái: gần 7 triệu tại Đông Âu, 2 triệu ở Tây và Trung Âu; 1,5 triệu tại Bắc Mỹ, còn lại ở khắp nơi trên thế giới. Ở Nga, họ bị ngược đãi. Ở Ba Lan, họ bị phân biệt đối xử. Ở các nước Hồi giáo, họ sống dưới sự áp đặt. Thậm chí ở Mỹ, Pháp, Anh, sự bất công đối với họ được coi là đúng đắn.
Tương lai dường như đen tối hơn quá khứ. Trong nửa thế kỷ tới, một phần ba số người Do Thái sẽ bị tiêu diệt. Hai phần ba số người Do Thái ở châu Âu sẽ bị tiêu hủy. Bi kịch tăm tối nhất của dân Do Thái đang rình rập.
Do đó, chuyến đi của 21 du khách này đại diện cho một nhu cầu quan trọng: đòi lại Palestine cho người Do Thái. Dải đất cao ráo này có thể là cứu cánh duy nhất cho họ. Để tồn tại, người Do Thái cần được chuyển từ dân tộc lưu vong sang dân tộc có chủ quyền. Họ cần có Đất Thánh.
Đất Thánh
Việc đặt viên gạch đầu tiên bắt đầu từ công xã Degania (1909), một dự án nhỏ, thân thiện, với tiêu chí tôn trọng nhu cầu và tự do cá nhân. Đến năm 1921, câu chuyện về Công xã Ein Harod là một bản hùng ca – khi những người Do Thái trẻ đương đầu với thách thức khó khăn: “Khi chúng tôi di cư đến đất này, chúng tôi đơn độc. Chúng tôi phải xây dựng cuộc sống của chúng tôi, tìm nguồn nước và truyền cảm hứng cho cuộc sống mới của chúng tôi” (tr.62).
Các giáo sĩ Do Thái tại Ein Harod đã có một ý thức mạnh mẽ về chủ nghĩa tích cực, điều làm nên tinh thần của nhà nước Do Thái trong tương lai. Đó là việc thực hiện các giá trị cách mạng trong đời sống hàng ngày. Là cuộc nổi dậy của người Do Thái chống lại số phận bi thảm. Là sự nỗ lực của người Do Thái chống lại sự quên lãng.
Chính trong những năm đó, thế giới chứng kiến sự biến động mạnh mẽ và cuộc tàn sát người Do Thái đã bắt đầu: “Chỉ trong năm 1942, 2,7 triệu người Do Thái bị Đức Quốc xã giết. Trong vòng 12 tháng, mỗi sáu người Do Thái trên thế giới thì có một người bị giết và mỗi bốn người Do Thái ở châu Âu thì có một người chết vì đói, bị bắn, bị bệnh hoặc ngạt khí”.
Nhìn xa về tương lai, sức mạnh bất khả xâm phạm của ý chí Do Thái vẫn đứng vững. Mỗi người con trai Do Thái ở đất nước Israel có giá trị gấp 10 lần so với trung bình, là biểu tượng của sức mạnh và sự kiên định. Trong bóng tối của lịch sử, thế hệ trẻ hãy tiếp tục công việc của những người tiền bối, là ngọn đuốc sáng soi đường cho sự hồi sinh của dân tộc trên quê hương.
Chương “Vườn Cam” là minh chứng cho sự khởi đầu vĩ đại của nền nông nghiệp Israel, một câu chuyện về sự kiên trì và sức mạnh của người Do Thái. Quá trình chăm sóc, thu hoạch và đóng gói cam không chỉ là công việc, mà còn là một nghi lễ tôn trọng và kỷ niệm. Chỉ trong vòng 6 năm, từ một mảnh đất trống trải, họ đã biến thành một khu rừng cam mơ mộng.
Vào năm 1948, một cột mốc quan trọng đã ghi dấu sự xuất hiện của Nhà nước Israel, một bước tiến lớn trong lịch sử dân tộc Do Thái.
“Những người Do Thái đã bị coi thường và đối xử tệ hại hơn cả động vật. Họ đã bị xem như là những kẻ vô giá trị và không tồn tại. Nhưng bây giờ, họ đã trở thành những con người thực thụ, đã chiến thắng và vươn lên
Trong thập kỷ 1950-1959, Israel đã chứng kiến một bước nhảy vọt về kinh tế với GDP tăng 165%. Đất nước này cũng đứng đầu thế giới về tỉ lệ sở hữu nhà cao cấp vào năm 1957. Họ đã chứng minh sức mạnh của mình không chỉ qua lĩnh vực kinh tế mà còn qua lĩnh vực quân sự, với vũ khí hạt nhân và nhiều loại vũ khí tiên tiến khác.
Dù vẫn đối diện với nhiều nguy cơ ẩn đang đe dọa, Israel đã phải đối mặt với bảy vòng tròn nguy hiểm: từ Hồi giáo, Ả Rập, Palestine đến những đe dọa nội bộ, tinh thần, đạo đức và bản sắc. Ngoài ra, họ cũng phải đối mặt với sự suy giảm của các lực lượng ủng hộ (do sự suy thoái của phương Tây và khả năng ngăn chặn vũ khí hạt nhân). Chủ nghĩa cực đoan Hồi giáo đang ngày càng trở nên mạnh mẽ.
Nhưng sức mạnh thực sự của dân tộc Do Thái nằm ở sự đoàn kết không thể phân chia. Như tác giả viết: 'Israel giống như một đứa trẻ mồ côi, không có vua, không có cha. Không quá khứ, không tương lai, không quyền lực. Nhưng chúng ta đều là những đứa trẻ mồ côi, và chính vì vậy mà chúng ta gắn bó với nhau'.
Mei Ann
Mytour
| Năm 2013, cuốn “Miền đất hứa: Khải hoàn và bi kịch của Israel” (Tác giả: Ari Shavit) được phát hành và nhanh chóng trở thành cuốn bán chạy nhất của năm (theo Thời báo New York) và nhận được sự hoan nghênh rộng rãi cũng như giành nhiều giải thưởng lớn |
.
