1. Mẫu số 1: Cô bé và những giọt tuyết
2. Mẫu số 2: Phép màu đêm giao thừa
Đề bài: Trong vai cô bé kể lại truyện Cô bé bán diêm
2 bài văn mẫu Trong vai cô bé kể lại truyện Cô bé bán diêm
Mẫu số 1: Cô bé và đêm giao thừa lạnh giá
Trong đêm giao thừa buốt giá, tuyết trắng muốt rơi nhưng trái tim cô bé ấm áp bởi niềm tin và tình yêu thương. Ngón tay đóng băng bởi lạnh lẽo, cô bé vẫn kiên trì lang thang bán diêm trên phố, không dám quay về nhà vì sợ sự nhục nhã từ bố. Cây diêm nóng bỏng chỉ làm nổi bật thêm sự cô đơn của cô bé giữa thành phố phủ đầy tuyết.
Các cửa sổ sáng đèn, mùi ngỗng quay phảng phất. Tuy cơ thể cô bé đang đóng băng, nhưng tâm hồn ấm áp hơn khi ánh sáng diêm lên. Bóng tối chẳng thể làm tắt đi hy vọng, và ngọn lửa diêm tưởng chừng như một chiếc lò sưởi nhỏ, làm ấm lên bàn tay và tâm hồn nhỏ bé. Tình yêu và hy vọng vẫn tồn tại dù trong lạnh giá của đêm đông.
Tớ thắp que diêm thứ hai, bức tường trước mắt trở nên trong suốt, nhấp nhô đón chào không gian phía trong. Bàn ăn ắp trắng, con ngỗng quay hiện lên một cách bí ẩn. Một cảnh tượng lạ lùng hiện ra khi con ngỗng quay nhảy xuống và mang theo con dao, hướng về phía tớ. Rồi ánh sáng tan biến, chẳng còn gì ngoại trừ bức tường đen kịt giữa tuyết tảng.
Tớ thắp thêm một que diêm, đột nhiên mình đứng trước cây thông Noel trang trí lung linh. Ánh nến bay lên trời như những vì sao, tớ cảm nhận vị giác ấm áp và nhớ đến lời bà nói về vì sao là nơi của những linh hồn đã rời bỏ thế gian. Chúng tôi không còn ở xa, chỉ chia cách giữa đám tuyết và trái tim biết ơn.
Que diêm thứ tư bùng lên, bà tớ hiện ra trong ánh sáng, mỉm cười dịu dàng và ấm áp. 'Bà ơi!', tớ khóc nức nở, 'Mang cháu đi cùng, bà nhé! Đừng biến mất nhưng ngọn lửa, như con ngỗng quay và cây thông rực rỡ. Bà là ánh sáng trong cuộc đời tớ!'. Tớ giữ chặt que diêm, hòa mình vào cảnh đẹp của ánh sáng và hạnh phúc, không còn đau khổ và cô đơn.
Buổi sáng sau, mọi người thấy tớ ngồi tựa vào tường, khuôn mặt hồng hào, nụ cười hạnh phúc. Ai cũng nghĩ tớ chỉ đơn giản là sưởi ấm bằng que diêm, chẳng biết rằng những diêm đã đưa tớ đến những điều kỳ diệu mà họ chẳng thể hiểu.
Ngoài Việc nhập vai vào cô bé kể lại truyện Cô bé bán diêm, các em nên tìm hiểu thêm về Trải nghiệm vai cô bé bán diêm và kể câu chuyện với một kết thúc khác hoặc phần Suy ngẫm về câu chuyện Cô bé bán diêm để củng cố hiểu biết.
Bài mẫu số 2: Trong vai cô bé kể lại truyện Cô bé bán diêm
Đêm giao thừa kia... Cái lạnh của đêm như một đợt sóng lạnh buốt, xâm nhập từng ngõ ngách, con đường trong thành phố. Sự rét buốt tàn nhẫn, đặc biệt là đối với những tâm hồn cô đơn, nó như một đòn roi chí mạng vào trái tim. Cơn gió lạnh lẽo mang theo, làm cho chiếc lá cuối cùng trên cành - mong manh chao đảo. Sống, trải qua, rồi kết thúc nhẹ nhàng nhưng ý nghĩa, cuộc đời của chiếc lá đã hoàn thành. Tôi là cô bé bán diêm, cuộc đời tôi lại không hề nhàm chán như thế.
Bà và mẹ tôi ra đi sớm, bố tôi lại nghiện rượu, mỗi lần say sỉn lại mắng mỏi, chửi rủa tôi. Nhà nghèo, tôi phải bán diêm trên phố để kiếm sống, đôi khi phải xin được ít đồng, và hôm nay lại là một ngày tôi không bán được diêm, không ai bố thí cho đồng nào. Tôi sợ về nhà, sợ bố sẽ đánh đập tôi...
Tuyết vẫn rơi, đây là một sự rơi lạnh lẽo, không nhận biết được sự lạnh tàn của tôi. Bộ quần áo rách rưới tôi mặc không thể làm ấm thêm. Bàn chân trần phải chịu lạnh đường phố. Đôi dép cũ rích bị lạc trôi, chơi đùa của đám trẻ. Khắp nơi là sự rét đến đau lòng. Đôi chân tôi sưng, tím lạnh. Tôi cố đi dọc theo lề đường, giữ ấm dưới mái hiên, đôi khi ngước nhìn đám đông vội vàng, một nửa van xin, một nửa ngại ngùng. Lạ thay, tôi chỉ bán được một xu, một hộp diêm như mọi ngày, nhưng đêm nay không ai để ý đến tôi.
Về đêm, trời càng lạnh, tuyết vẫn rơi phủ mỗi dải đường. Cảm giác mệt mỏi âm thầm len lỏi. Bàn chân cứng ngắc, không cảm giác gì cả. Tôi mong muốn về nhà, nằm xuống giường tồi tàn trong góc để quên đói, quên lạnh. Nhưng ở nhà cũng chỉ là sự lạnh buốt. Cha và con tôi ẩn mình trên gác gần mái nhà, mặc dù đã kín đáo những kẽ hở trên tường. Gió vẫn thổi vào như dao sắc.
Khắp phố, ánh đèn sáng rực và hương vị thơm ngon của ngỗng quay lan tỏa. Đó là đêm giao thừa! Mọi người vui vẻ, ấm cúng, với không khí trang hoàng tươi tắn. Đèn màu nhấp nháy, cây thông noel chào đón mọi người với những món quà đầy màu sắc. Những người giữa đường bày bán gà tây, rượu và bánh trái hấp dẫn. Bất giác, tôi nhìn quanh, tay chân lạnh buốt, đói đến tận xương. Nhớ về quá khứ hạnh phúc, tôi tự hỏi sao nó lại ngắn ngủi như thế... Tôi giữ tay lên mặt, lang thang trong tiếng nhạc giáng sinh rộn ràng, trong khi mọi người vui vẻ, sung túc mừng Chúa ra đời...
Dạt dò trong bóng tối, ngồi nép vào góc tường giữa hai căn nhà. Tôi thu gọn chân vào người, nhưng mỗi giây trôi qua làm tôi cảm thấy rét hơn. Nhìn vào hộp diêm đầy, ý nghĩ bất ngờ xuất hiện: 'Nếu có thể quẹt một que diêm, có lẽ sẽ ấm hơn chút phải không?' Cuối cùng, tôi mạo hiểm rút một que diêm và quẹt vào tường. Lửa bén rực chói, dần dần chuyển từ xanh lam, trở thành trắng, sáng hồng quanh que gỗ, tạo nên hình ảnh vô cùng tươi vui.
Tôi đưa đôi tay hơ que diêm, ánh sáng hồng rực như lò sưởi ấm áp. Tưởng chừng như lò sưởi sắt ngay trước mắt, ngọn lửa rực cháy và phát ra hơi nóng êm dịu. Tôi đưa tay hơ lên trước ngọn lửa, ngón tay cầm diêm trở nên nóng bức. Nhưng khi tôi vừa duỗi chân ra, lửa tắt, lò sưởi biến mất.
Quẹt que diêm thứ hai, lửa cháy sáng rực. Mở ra trước mắt tôi là một tấm rèm màu vải, tường thành không còn nữa. Tôi nhìn thấy bên trong nhà, bàn ăn được bày trí đẹp đẽ, bát đĩa sáng bóng, và ngỗng quay. Thậm chí ngỗng đang tự mình đi với con dao cắm trên lưng, tiến về phía tôi. Rồi... diêm tắt, trước mặt là bức tường lạnh lẽo. Không còn bàn ăn, chỉ còn phố vắng teo, tuyết trắng phủ kín, gió lạnh buốt, và những người qua đường vội vã áo ám áp. Tôi nhìn họ như một hình ảnh hạnh phúc quá xa vời. Nhưng có lẽ không phải, hạnh phúc đó vẫn gần tôi, nhưng là của người khác.
Quẹt que diêm thứ ba, một cây thông Nô-en xuất hiện. Cây lớn, trang trí lộng lẫy với hàng nghìn ngọn nến sáng rực, hình vẽ màu sắc rực rỡ như trong các tủ hàng hiển thị. Tôi với tay và phía cây... nhưng diêm tắt. Tất cả ngọn nến biến thành những ngôi sao trên trời. Tôi tự hỏi, giữa muôn vàn vì sao kia, vì sao của mẹ và bà tôi ở đâu? Họ có cầu phúc gì cho tôi giữa đêm đông này?
Quẹt một que diêm nữa, lần này không có những hình ảnh xuất hiện, chỉ ánh sáng xanh tỏa ra và tôi nhìn thấy bà mỉm cười. Tôi giang tay về phía bà. Nhưng không được, hạnh phúc trước mắt như bong bóng xà phòng, mỏng manh và vỡ tan khi chạm vào. Mọi thứ tiếp tục, hình ảnh bà nhòa dần giữa bóng tối...
- Xin đừng...! - Tiếng van xin đau lòng vang lên - Bà ơi, hãy ở lại với cháu! Hãy đưa cháu theo bà, bên Thượng đế chí nhân, bà nhé!
Tôi quẹt hết que diêm này đến que diêm khác, cầu mong một chút hạnh phúc nhỏ nhoi! Kỳ diệu thay, hình ảnh người bà trở nên rạng ngời, to lớn. Bây giờ không chỉ là ảo ảnh, bà nắm chặt tay tôi và chúng tôi cùng bay vút lên, xa rời khỏi đói rét, xa khỏi đau buồn trên thế gian này. Mọi thứ lạnh lẽo, cô đơn đã biến mất...
Ngày mới bắt đầu, tuyết tan, cái lạnh giảm bớt. Tôi nhìn từ trên cao xuống, thấy đám người đông đúc xung quanh xác tôi. Họ bàn tán, tưởng tôi chết vì lạnh, tự hỏi tại sao tôi vẫn mỉm cười. Họ không biết tôi rời đi vì sự cô độc, vô tình của họ. Tôi đi về một nơi đầy mơ ước, nơi lò sưởi, ngỗng quay, cây thông và bà đều là hiện thực, nơi tôi cảm thấy mãn nguyện. Tôi không trách họ, khi rời đi, tôi bỏ hết đau thương để sống cuộc sống tốt đẹp hơn ở thiên đàng này.
Cuộc đời tôi đầy nỗi buồn. Tôi rời đi trong sự vô tình, thờ ơ của mọi người. Tôi biết, trên thế giới này còn nhiều đứa trẻ bất hạnh như tôi, thiếu tình thương gia đình. Nhưng tôi hy vọng không còn ai phải chịu bất hạnh như vậy nữa. Hãy yêu thương trẻ em. Hãy tạo cho họ mái ấm gia đình. Hãy đem lại cuộc sống hạnh phúc, bình yên cho trẻ em. Hãy biến những ước mơ sau ánh lửa diêm thành hiện thực cho trẻ thơ.
