1. Kế hoạch phân tích
2. Bài viết mẫu
Kế hoạch phân tích tính kiêu căng của Tản Đà trong bài Hầu trời
I. Kế hoạch phân tích tính kiêu căng của Tản Đà trong bài Hầu trời (Chuẩn)
1. Bắt đầu
- Giới thiệu ngắn gọn về tác giả và phong cách sáng tạo.
- Hầu trời đứng là một trong những tác phẩm xuất sắc nhất của Tản Đà, nơi mà ta rõ ràng thấy được vẻ đẹp của thơ ca của ông, điều nổi bật nhất là 'ngông' đặc trưng của Tản Đà.
2. Phần chính
a. Cơ sở của sự 'kiêu căng' trong Hầu trời:
- Uyên bác trong giấc mơ, đọc thơ cho Trời và chư tiên lắng nghe.
- Cảm giác cô đơn trước thực tế, khao khát thể hiện và sự buồn bã về việc văn chương bị coi thường, nên ông tìm kiếm niềm vui trong thế giới mộng để giải toả tâm hồn.
b. Tản Đà 'kiêu căng' khi đọc thơ cho Trời và chư tiên:
- Thái độ tự tin, say mê và hoàn toàn tự tin, ông đọc tác phẩm của mình một cách đam mê và sâu sắc, như chưa bao giờ được đọc 'Đọc hết văn vần sang văn xuôi/Hết văn thuyết lí lại văn chơi'.
- Thi sĩ nâng cao giá trị và tầm vóc của bản thân lên mức đẳng cấp với chư tiên thông qua việc được trời chăm sóc, châm trà để 'nhấp giọng' khi đọc thơ.
- Tự khen ngợi sự thành công văn chương của mình bằng những lời mà đôi khi có vẻ tự hào, kiêu căng 'Văn dài hơi tốt ran cung mây', chứng minh rằng tác phẩm của ông thu hút mạnh mẽ, đặc biệt trong thời đại rối loạn mà người ta vẫn muốn đọc tác phẩm của Tản Đà.
c. Sự 'kiêu căng' trong cuộc trò chuyện với Trời:
- Lối nói của ông không có sự dè dặt, thay vào đó là sự tự tin, chân thành, pha trộn chút hài hước và niềm vui thoải mái vô cùng.
- Xem chư tiên và Trời như những người bạn tâm giao, kể về cuộc sống khó khăn, làm cho những người trí thức phải đối diện với những khó khăn.
- Được coi là một nhà văn bị đày xuống hạ giới vì tội 'kiêu căng', nhưng lại được Trời giải thích rằng việc Tản Đà xuống làm việc 'thiên lương'.
- Vinh dự khi được thiên đình ưu ái, chia tay bằng xe Khiên Ngưu, với chư tiên tuần tự tiễn đưa.
- Sử dụng ngôn từ, văn phong hóm hỉnh, rộng lượng, bay bổng cũng làm tăng sự 'kiêu căng' của Tản Đà.
3. Kết luận
- Tổng hợp giá trị nghệ thuật của tác phẩm hoặc chia sẻ cảm nghĩ cá nhân.
II. Mẫu bài văn phân tích tính kiêu căng của Tản Đà trong bài Hầu trời (Chuẩn)
Tản Đà (1889-1939), tên thật là Nguyễn Khắc Hiếu, quê tỉnh Sơn Tây (nay là Ba Vì, Hà Nội), là một nhà thơ lớn đầu thế kỷ XX với nhiều tác phẩm đa dạng. Ngược lại với nhiều tri thức đầu thế kỷ XX đang chìm đắm trong sự buồn bã của nền Nho học bị lãng quên, Tản Đà lại tự mình khám phá một con đường riêng, những tác phẩm của ông thể hiện rõ sự chuyển đổi của thời đại, vẫn giữ nét thơ ca dân tộc nhưng kết hợp với sự sáng tạo và đổi mới cá nhân của thi sĩ. Có lẽ chính tinh thần thơ ca độc đáo, linh hoạt với thời cuộc đã giúp thơ Tản Đà chinh phục nhiều độc giả mới trong đầu thế kỷ XX. Khi đọc thơ của ông, người ta luôn cảm nhận được một 'tôi' lãng mạn, bay bổng, vừa ngông nghênh, vừa đầy tình cảm ưu ái, đặc biệt là ý thức rõ ràng về giá trị cá nhân và lòng khao khát khẳng định bản thân trước cuộc sống. Hầu trời là một trong những bài thơ xuất sắc nhất của Tản Đà, nơi mà ta thấy rõ chất thơ đặc sắc của thi sĩ, và điều nổi bật nhất là 'ngông' đặc trưng của Tản Đà.
Cái kiêu căng của Tản Đà trong Hầu trời bắt nguồn từ ước mơ nhà thơ được lên thiên đình để đàm đạo, đọc thơ cho chư tiên và Trời lắng nghe. Điều này có lẽ không quá mới mẻ, đặc biệt là đối với thế hệ thi sĩ sinh sau và phải đối mặt với thách thức của thời đại như Tản Đà...(Còn tiếp)
>> Tham khảo bài mẫu chi tiết Phân tích tính kiêu căng của Tản Đà trong tác phẩm Hầu trời tại đây.
